Ác Ma Chi Sủng . Ác Ma Chi Sủng. Đánh giá 8/10. 44.6K. Đáng tiếc mẹ cô mắc bệnh nặng cần số tiền lớn để lo chi phí nằm viện.
Mình ấn tượng với rất nhiều chi tiết trong Ác ma chi sủng, ví dụ như: Tư Minh Dạ ghen với cả con gấu cho chính anh mua cho cô, chỉ vì cô mải chơi với gấu quên mất anh; Hạ Duy Y đơn thuần nhưng với phụ nữ ngấp nghé Tư Minh Dạ thì thẳng tay cho một bạt tai; tưởng Tư Minh Dạ bênh “người tình cũ” quát cô, Hạ Duy Y không nói hai lời phi từ lầu 2 xuống bỏ chạy, đánh nhau với anh đến
Aung San Suu Kyi AC (/ aʊ ŋ ˌ s ɑː n s uː ˈ tʃ iː /; Burmese: အောင်ဆန်းစုကြည်; MLCTS: aung hcan: cu. krany Burmese pronunciation: [àʊɰ̃ sʰáɰ̃ sṵ tɕì]; born 19 June 1945) is a Burmese politician, diplomat, author, and a 1991 Nobel Peace Prize laureate who served as State Counsellor of Myanmar
Truyện Ác Ma Chi Sủng của tác giả Nhược Thủy Lưu Ly thuộc thể loại ngôn tình hay, đặc sắc, tình huống trong truyện rất thú vị. Anh gặp cô khi cô bị tai nạn và mất trí nhớ thấy vậy anh liền mang cô về dự định để cô giúp việc nhà cho anh
Truyện Ác Ma Chi Sủng - Chương 116. Edit : Phương Thiên Vũ Kiều Bối Nhi thở dài nói, “Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc.
3Cje. Edit Phương Thiên VũTrong phòng làm việc thiết kế xa hoa, tiếng rên ái muội quanh quẩn trong phòng lại chỉ có một thanh âm, không khỏi làm người khác cảm thấy kỳ bàn công tác, một người đàn ông tuyệt mỹ đang nhắm mắt dựa người vào ghế, giống như đang ngủ, quần áo vẫn còn mặc nguyên ở trên người nhưng trên người anh có một cô gái đang khỏa thân, dáng người nóng bỏng nhấp nhô, môi đỏ mọng khẽ nhếch, không ngừng mà bật ra những tiếng rên sung sướng, đôi mắt xinh đẹp nhìn người đàn ông trước mặt, trong mắt tất cả đều là si làm cô thất vọng là người đàn ông ngoại trừ hô hấp ra thì hoàn toàn không có phản ứng khác, nhíu nhíu mày, cô không tin bản thân mình không có sức quyến rũ a !Càng nghĩ càng ra sức mà lay động vòng eo, cố gắng lấy lòng người đàn ông xinh đẹp kia, trong mắt tất cả đều là tình thế bắt buộc, cô nhất định phải có được người đàn ông này ! Email Website Fanpage
Truyện Ác Ma Chi Sủng của tác giả Nhược Thủy Lưu Ly thuộc thể loại ngôn tình hay, đặc sắc, tình huống trong truyện rất thú vị. Anh gặp cô khi cô bị tai nạn và mất trí nhớ thấy vậy anh liền mang cô về dự định để cô giúp việc nhà cho anh... Ở chung lâu nên cô nhận ra một điêu anh rất ghét những người yếu đuối, và cô là một trong những con người yếu đuối đó. Vì vậy cô biết thân biết phận của mình, cô tìm mọi cách để tránh né anh dù cô và anh ở chung một nhà. Chính vì vậy mà anh dần có cảm giác khác với cô. Cô tuy là yếu đuối nhưng không bị anh ăn hiếp mà biết cách chống trả rất đáng yêu...
Edit Phương Thiên VũKiều Bối Nhi thở dài nói, “Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc. Dì kích động như vậy làm cái gì ?”Lời này căn bản chính là làm mê hoặc mọi người. Đúng vậy ! Nếu không phải chột dạ, làm sao kích động như vậy ?Kiều Bối Nhi sờ sờ bụng, dịu dàng dỗ nói, “Cục cưng trưởng thành nhất định không thể học những người xấu này, biết không ?” Người xấu là chỉ ai ? Đương nhiên là người hư hư thực thực có quan hệ với hắc Minh Dạ ôm cô đứng dậy, liếc mắt nhìn Nam Cung Liệt. Nam Cung Liệt lắc đầu, bên ngoài tất cả bình thường, Hắc Diễm bang cũng không có phái nhiều người đến. Lần trước vây quét Hắc Diễm bang tuy rằng bảo vệ được trụ sở nhưng người bị thương lại không ít, lần này chắc chắn không muốn liều mạng để mất cả chì lẫn chài !Kiều Bối Nhi mặt đầy ý cười nhìn về phía Kiều Tịch Nhan, “thật lòng” nói, “Chị, chúc chị được hạnh phúc !”Diễn cũng xem xong rồi, đương nhiên nên rời đi. Kiều Bối Nhi vuốt bụng nói thầm nói, “Cục cưng, con xem vừa rồi nguy hiểm như vậy, cho nên con sau khi ra đời nhất định không thể nhàn hạ !”Ánh mắt Tư Minh Dạ lộ ra mỉm cười, bây giờ còn sớm, đừng nói cô ngay lúc này suy nghĩ phải huấn luyện cục cưng trong bụng như thế nào chứ ?Sau hôn lễ, Tuyệt Thế cũng không có cho tập đoàn Vũ Văn cơ hội tạm nghỉ ngơi. Dựa vào tin đồn xấu Vũ Văn Lạc và hắc đạo có liên quan nên bắt đầu cố gắng chèn ép tập đoàn Vũ Văn, Lục Vân bởi vì có quan hệ không nhỏ với Vũ Văn gia nên tạm thời buồn bực nhất phải kể tới Kiều Tịch Nhan. Vũ Văn Lạc tuy rằng cưới cô nhưng cũng không muốn thấy cô, hơn nữa tập đoàn Vũ Văn gặp cảnh khó khăn trước mắt, Vũ Văn Lạc bận rộn cô muốn gặp mặt cũng khó..Lục Mạn Nhã lại rất cao hứng Kiều Tịch Nhan rốt cục thành con dâu của bà. Thường đến gặp cô, an ủi cô nhưng Kiều Tịch Nhan vẫn là rất buồn bực. Cô muốn là Vũ Văn Lạc, một bà già thì có ích lợi gì cho cô ?“Tịch Nhan, con đừng quá lo lắng, tập đoàn Vũ Văn cho đến bây giờ sóng to gió lớn gì chưa từng trải qua. Lạc rất nhanh sẽ xử lý tốt !”Kiều Tịch Nhan cười gật gật đầu, “Con tin tưởng Lạc !”Lục Mạn Nhã đối với việc cô hiểu chuyện rất vừa lòng, “Mẹ đi xem đứa nhóc Cận kia đang làm cái gì !”Kiều Tịch Nhan nhìn bà đi xa, sắc mặt trầm xuống. Cô kết hôn lại như không kết hôn, đêm tân hôn Vũ Văn Lạc không để ý tới cô, sau lại ngay cả nhà cũng chưa từng nữ giúp việc đi đến vườn hoa hỏi cơm trưa cần chuẩn bị như thế nào. Kiều Tịch Nhan đang phiền lòng lập tức tức giận mắng, “Ha ha ăn ! Ăn cái gì mà ăn ? Cả ngày chỉ biết ăn, có gì khác với heo đâu.”Nữ giúp việc rất ủy khuất, nước mắt lăn lăn cẩn thận nói, “Nhưng… mỗi bữa cơm lúc lão phu nhân cần ăn cái gì không phải đều là thiếu phu nhân cô quyết định sao ? Thiếu phu nhân có vẻ hiểu khẩu vị của lão phu nhân a !” Thật là xui xẻo, sớm biết vậy cô thà rằng ở phòng bếp giúp đỡ cũng không muốn đến chọc phải hổ cái Tịch Nhan tức giận, “Hiện tại chồng tôi cũng không để ý tôi, tôi nào có tâm trạng đi để ý bà già chết tiệt kia muốn ăn cái gì chứ ?”Nữ giúp việc kia trợn to mắt, có chút hoảng sợ nhìn phía sau cô, ngập ngừng kêu lên, “Lão… Lão phu nhân.”Kiều Tịch Nhan cứng đờ, chậm rãi quay đầu liền thấy Vũ Văn Cận đỡ Lục Mạn Nhã đứng ở phía sau cô cách đó không xa. Kiều Tịch Nhan kéo kéo khóe miệng, “Mẹ…”Trong lòng Kiều Tịch Nhan phát khổ, sớm biết vậy nhịn một chút thì tốt rồi. Vũ Văn Lạc vốn là không muốn thấy cô, bây giờ ngay cả chỗ dựa của mình cô cũng đắc tội, cuộc sống sau này cô phải như thế nào a ?Lục Mạn Nhã tức giận đến cả người phát run, “Hừ ! Ai là mẹ cô ? Bà già chết tiệt tôi đây không đảm đương nổi !” Lục Mạn Nhã ngực không ngừng phập phồng, không nghĩ tới con dâu mình mọi cách thỏa mãn cư nhiên là bộ dáng như thế, mình ở trong lòng cô ta chính là một bà già chết tiệt, bà đây là tạo nghiệt gì a ! Nghĩ tất cả biện pháp làm cho cô ta gả cho con mình, kết quả là người ta ngay cả một chút cảm kích cũng không có !Vũ Văn Cận đưa tay vuốt lưng của Lục Mạn Nhã. Kiều Tịch Nhan vốn không phải là người phụ nữ hiền lương thục đức gì, này ngay từ đầu cậu đã biết. Lúc biết Vũ Văn Lạc muốn kết hôn với Kiều Tịch Nhan, cậu có phản đối nhưng Lục Mạn Nhã một mực chắc chắn Kiều Tịch Nhan là con dâu tốt nhất. Hơn nữa ngay cả Vũ Văn Lạc cũng nói nhất định phải cưới cô ta, cậu cũng không thể nói gì hơn. Chỉ là trong lòng có chút bất bình thay Kiều Bối của cậu có tính cách như thế nào, cậu làm sao có thể không rõ ? Lục Mạn Nhã không thích Kiều Bối Nhi như vậy, nói vậy lúc trước không ít chọc tức cô. Mà Kiều Bối Nhi đều nhịn xuống, nhưng lại không ai phát hiện ra điểm tốt của cô !Trong lòng cậu đều ủng hộ Kiều Bối Nhi không cần trở lại bên cạnh Vũ Văn Lạc, cậu nhìn ra Tư Minh Dạ đối với cô rất tốt. Về phần chính cậu, chỉ có thể nói cùng cô có duyên nhưng không có phận, nếu cưỡng cầu không được như vậy thì chỉ cần nhìn cô hạnh phúc là tốt rồi !“Mẹ… Con… Con không phải cố ý…”Lục Mạn Nhã đưa tay đấm ngực. Có thể thấy được tức giận có bao nhiêu nghiêm trọng, “Cận, chúng ta về nhà !” Người ta vốn là không muốn thấy bà, bà còn tốt bụng với người ta như vậy làm cái gì ?Nhìn Vũ Văn Cận và Lục Mạn Nhã đi xa, Kiều Tịch Nhan vô lực ngã nằm trên ghế. Cô đây là kết cái gì hôn a ?Bỗng nhiên ngồi thẳng người. Không được ! Cô thật vất vả mới trở thành phu nhân Vũ Văn, không thể cứ tiếp tục như vậy, cô phải đi tìm Vũ Văn Lạc !Kiều Tịch Nhan trang điểm xinh đẹp đi vào tập đoàn Vũ Văn, mọi người đều biết cô hiện tại là phu nhân Vũ Văn cho nên không ai ngăn cản cô, Kiều Tịch Nhan trực tiếp đi vào văn phòng của Vũ Văn Lạc.“Lạc, tôi đã sớm khuyên cậu !” Vân Thiên nhìn bộ dáng Vũ Văn Lạc mỏi mệt, bất đắc dĩ Văn Lạc hừ lạnh một tiếng, “Tư Minh Dạ không nhất định sẽ thắng!”Vân Thiên lắc đầu nói, “Lạc, Kiều Bối Nhi đối với cậu mà nói thật sự quan trọng như vậy sao ? Hay là cậu chỉ là không cam lòng ? Tư Minh Dạ không phải người bình thường, hơn nữa anh ta vì Kiều Bối Nhi chuyện gì cũng làm được !” Có lẽ là vì liên quan đến tồn vong của Vân Môn nên Vân Thiên đối với Tư Minh Dạ và Kiều Bối Nhi đặc biệt chú Tịch Nhan thực không khéo nghe được hai người nói chuyện, hai tay nắm chặt, trong mắt đều là âm ngoan, lại là Kiều Bối Nhi ! Thật không biết Kiều Bối Nhi lấy đâu ra bản lãnh cao như vậy, cô tìm tới Vân Môn ám sát Kiều Bối Nhi lại trực tiếp bị từ chối, sau đó mất sức chín trâu hai hổ mới liên lạc được Ám Dạ, thậm chí không tiếc năm trăm vạn tìm người động thủ nhưng cũng không có tin tức. Bây giờ lại là vì nó, vì sao Kiều Bối Nhi lại là âm hồn không tan chứ ?Cô cũng không biết lúc này ngồi ở bên trong Vân Thiên chính là môn chủ Vân Môn. Đứng trong chốc lát, Kiều Tịch Nhan cũng không định đi vào mà trực tiếp xoay người rời đi, cô cũng không tin không hạ được một Kiều Bối Nhi !Còn Tuyệt Thế tập đoàn, lúc này Kiều Nghị chính là thật cẩn thận nhìn Bùi Diệc trước mặt, “Bùi phó tổng, Tư tổng đồng ý với tôi, chỉ cần tôi đem Tịch Nhan gả cho Vũ Văn tổng tài thì anh ta sẽ bảo đảm Kiều thị không việc gì !” Tuy rằng hiện tại việc Vũ Văn Lạc sứt đầu mẻ trán không có thừa lực đối phó Kiều thị nhưng Tuyệt Thế lại hình như cũng không có ý cứu lại Kiều thị, thậm chí ông cảm thấy Tuyệt Thế đã chuẩn bị cho ông một đòn cuối cùng, làm cho ông vĩnh viễn không thể trở chương 116
Truyện Ác Ma Chi Sủng của tác giả Nhược Thủy Lưu Ly thuộc thể loại ngôn tình hay, đặc sắc, tình huống trong truyện rất thú vị. Anh gặp cô khi cô bị tai nạn và mất trí nhớ thấy vậy anh liền mang cô về dự định để cô giúp việc nhà cho anh… Ở chung lâu nên cô nhận ra một điêu anh rất ghét những người yếu đuối, và cô là một trong những con người yếu đuối đó. Vì vậy cô biết thân biết phận của mình, cô tìm mọi cách để tránh né anh dù cô và anh ở chung một nhà. Chính vì vậy mà anh dần có cảm giác khác với cô. Cô tuy là yếu đuối nhưng không bị anh ăn hiếp mà biết cách chống trả rất đáng yêu…
Edit Phương Thiên VũTrong phòng làm việc thiết kế xa hoa, tiếng rên ái muội quanh quẩn trong phòng lại chỉ có một thanh âm, không khỏi làm người khác cảm thấy kỳ bàn công tác, một người đàn ông tuyệt mỹ đang nhắm mắt dựa người vào ghế, giống như đang ngủ, quần áo vẫn còn mặc nguyên ở trên người nhưng trên người anh có một cô gái đang khỏa thân, dáng người nóng bỏng nhấp nhô, môi đỏ mọng khẽ nhếch, không ngừng mà bật ra những tiếng rên sung sướng, đôi mắt xinh đẹp nhìn người đàn ông trước mặt, trong mắt tất cả đều là si làm cô thất vọng là người đàn ông ngoại trừ hô hấp ra thì hoàn toàn không có phản ứng khác, nhíu nhíu mày, cô không tin bản thân mình không có sức quyến rũ a !Càng nghĩ càng ra sức mà lay động vòng eo, cố gắng lấy lòng người đàn ông xinh đẹp kia, trong mắt tất cả đều là tình thế bắt buộc, cô nhất định phải có được người đàn ông này !“Phanh” một tiếng, cửa phòng làm việc bị người một cước đá văng ra, sau đó chỉ thấy một người đàn ông tuấn tú đi đến, cô gái sợ hãi kêu một tiếng, bối rối muốn che lấp thân thể đang trần trụi của này người đàn ông ấy cuối cùng cũng mở mắt ra, tầm mắt dừng trên người cô gái kia, trên mặt cũng không có thêm một biểu tình nào nhưng cô gái kia lại nhịn không được mà run run, ánh mắt né tránh không dám đối diện với ánh mắt kia.“Tiếp tục !” Chỉ hai chữ bình thường như thế lại làm cho người ta cảm thấy giống như là từ địa ngục âm u truyền gái nhìn vào mắt người đối diện, thân thể run run tiếp tục chuyện vừa rồi, mà người đàn ông kia khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười ái muội, dứt khoát ngồi xuống ở bên sofa thưởng thức một màn này, trong mắt tràn đầy hứng thú.“Rất rảnh ?”Nghe vậy, người đàn ông khóe miệng tươi cười lập tức thu lại, cuối cùng cũng nhớ tới mình tới đây làm gì, oán giận nói,“Lão đại, tôi thật sự bận đến sắp chết rồi ! Vất vả lắm mới thấy anh tới công ty một lần, kết quả lại khóa cửa phòng a !”Bị ánh mắt đe dọa kia đảo qua, người đàn ông tự động im lặng, nhấc tay đầu hàng,“Tôi lập tức biến mất !” Nói xong lập tức xoay người đi ra ngoài, còn đóng chặt cửa lại dùm hai người, dường như mục đích anh tới chỗ này chỉ vì hai câu oán giận.“A…” Cô gái xụi lơ ở trong lòng người đàn ông, thở gấp đưa tay muốn ôm lấy anh.“Đi xuống !”Cô gái run lên, hai tay lập tức rụt trở về, đáng thương nhìn anh, cũng không dám chống lại ánh mắt của anh,“Tư tổng…”“Đi xuống !” Như trước chỉ có hai chữ, nhưng lúc này so với lần trước giọng điệu càng thêm âm u lạnh gái không dám đụng đến giới hạn của anh, ngoan ngoãn từ trên người anh đi xuống, cũng không mặc quần áo, cố ý bày ra tư thế gợi cảm, nhưng chàng trai lại giống như không có nhìn thấy, xoay người đi vào trong phòng gái nhìn anh đi vào phòng nghỉ, bất mãn nhíu mày, nhìn da thịt trắng nõn trên người mình, anh cư nhiên từ đầu đến cuối cũng không có chạm vào cô dù chỉ một chút !Qua sau một lúc lâu, cửa phòng nghỉ lại mở ra, chàng trai đã thay một bộ quần áo khác, thấy cô gái cả người vẫn trần trụi như cũ đứng ở chỗ đó, có chút bực mình,“Cô sao còn ở đây ?”“Tư tổng, em…”“Đi ra ngoài !”Cô gái vẫn còn muốn nói gì đó nhưng không cẩn thận mà chống lại đôi mắt kia, trong lòng run lên, không dám lại có ý kiến, mặc dù trong lòng có chút không cam nhưng vẫn là vội vàng mặc quần áo đi ra lát sau, Tư Minh Dạ mới đi ra ngoài, nhưng vừa ra khỏi cửa liền bị ngăn lại.“Lão đại, anh lại muốn đi ?”Tư Minh Dạ thản nhiên liếc mắt nhìn anh, âm thanh lạnh lùng nói,“Cậu thật là phiền đấy !” Ngoài ra ý còn nói, cậu cũng thật vô dụng !“Ha ha…” Cười gượng hai tiếng, ngoan ngoãn nhường đường,“Lão đại đi cẩn thận!” Anh không phải chân chó, anh không muốn bị đày đến Châu Phi a !Thấy anh từ cánh cửa rộng lớn của tòa cao ốc bước ra, lái xe vội vàng đi theo, cung kính mở cửa xe sau, Tư Minh Dạ ngồi vào trong xe, nhắm mắt nói,“Về biệt thự !”Đột nhiên tiếng chuông di động vang lên, Tư Minh Dạ mở mắt ra, lái xe đối diện với đôi mắt trong kiếng từ phía sau, trong lòng hoảng hốt, tay cũng run theo,“Ông chủ, rất xin lỗi…”Đúng lúc này, một chiếc xe thể thao màu đỏ ở đối diện không khống chế được mà vọt thẳng qua đây.“Két…” Sau tiếng vang chói tai, lại một tiếng “Ầm”, chiếc xe thể thao màu đỏ kia quay đầu, đụng phải chiếc xe tải ở bên xe thở dài một hơi nhẹ nhõm, ông chủ không có việc gì, nhưng mà thấy tai nạn xe bên kia cả trái tim cũng đập liên hồi, tiếng chuông di động như trước vang lên không ngừng, nhưng mà ông cũng không dám nghe điện thoại,“Ông chủ…” Không biết ông chủ có thể cho ông về nhà mình ăn hay không ?“Khoan… Chờ một chút !” Tư Minh Dạ tầm mắt dừng bên chiếc xe thể thao, chủ nhân chiếc xe thể thao kia là một cô gái có ngũ quan tinh xảo, xinh đẹp giống như búp bê, lúc này dường như đã hôn mê bất tỉnh, hẳn là va chạm ở đầu, máu tươi trên đầu chảy xuống nhiễm đỏ cả cánh tay trắng mịn, mà tầm mắt Tư Minh Dạ dừng ở trên tay cô vẫn như cũ nắm ở tay lái, chính xác mà nói là dừng trên chiếc nhẫn ở ngón trỏ của cô.“Đem cô ấy lên xe !”Lái xe sửng sốt một chút sau đó mới mở cửa xuống xe, Tư Minh Dạ lấy di động ra rồi ấn một dãy số,“Ở đây có chút phiền phức, các anh đến xử lý một chút… Tai nạn xe !” Nói xong trực tiếp cúp máy.“Đi bệnh viện Lam thị !” Tư Minh Dạ mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt kia, vẻ mặt vẫn như cũ, sau đó tầm mắt lại dừng trên chiếc nhẫn rất đơn giản, chỉ là một vòng tròn bình thường, nhìn qua không xinh đẹp cũng không cao quý, nhưng mà hoa văn có chút kì lạ, nhìn nó làm cho người ta trong lòng có chút sợ hãi, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ có quái vật từ trong chiếc nhẫn kia chui ra.“Lão đại…” Lam Tư trên mặt lạnh như băng lộ ra một tia có thể nói là kinh ngạc, lão đại làm sao có thể có lòng tốt cứu cô gái này, còn bảo anh chữa trị ? Mắt nhìn cô gái kia, bộ dáng thật ra rất xinh đẹp, chẳng lẽ lão đại thích người ta rồi ? Ngẫm lại lại cảm thấy không có khả phòng phẫu thuật đi ra, trên mặt Lam Tư càng thêm kinh ngạc,“Lão đại, anh như thế nào còn ở đây ?”Tư Minh Dạ không để ý đến vấn đề của anh, hỏi,“Thế nào ?”“Không có nguy hiểm đến tính mạng, nhưng va chạm ở đầu nên cần quan sát thêm mới biết được có di chứng hay không !”“Uh.” Thản nhiên lên tiếng, cũng không có phản ứng khác.“Ách… Lão đại, có phải anh đợi cô ấy tỉnh lại không ?” Hiếm khi Lam Tư lạnh như băng hôm nay có nhiều biểu tình như vậy.“Có vấn đề ?” Con ngươi u lam đảo qua lòng Lam Tư nhịn không được mà căng thẳng một chút, nhưng mấy người bọn họ cũng dần tập thành thói quen, cho nên cũng không có né tránh ánh nhìn của anh, chỉ là ngập ngừng nói,“Không thành vấn đề !”Nhìn Tư Minh Dạ, Lam Tư lại mở miệng nói,“Lão đại, tôi còn có việc, đi trước !” Viện trưởng cũng không phải dễ làm như vậy, huống chi anh còn chưa kết thúc chuyên Tư Minh Dạ không có phản ứng, Lam Tư tự động lui ra ngoài, lúc quay lại đóng cửa, đúng lúc thấy tầm mắt Tư Minh Dạ dừng trên chiếc nhẫn kia, ánh mắt chợt lóe, chiếc nhẫn kia rất quen nhưng anh trong lúc nhất thời không thể nhớ nổi đã gặp qua ở mắt hiểu được, hóa ra lão đại là vì chiếc nhẫn kia mới cứu cô !Hết chương 1.
ác ma chi sung