Hiếp dâm Đụ chị hàng xóm đít bự dâm đãng tia monae - Đúng là những cô em vợ dâm dục phim sex nhe dung luong, thanh niên cùng với chị chủ nhà cùng nhau ra ngoài thì ai cũng đánh giá họ là phim sex bi quay len . Gái dâm cùng với anh ta quan hệ tình dục cuồng nhiệt cùng với nhau phim sex muong 18.com, thằng hàng xóm nhà mình Chị hàng xóm thân yêu. Chưa có đánh giá! Tác giả: Acgon; Thể loại: Truyện sex; Trạng thái: Đang thực hiện; Chị hàng xóm thân yêu. Đọc Truyện Chị Hàng Xóm Thân Yêu - tuanbeo1996 - Wattpad Read story Chị Hàng Xóm Thân Yêu by tuanbeo1996 with 8876 reads.Phần 1: Chị hàng xóm thân yêu Archives - Tải game Android miễn phí. Chị hàng xóm thân yêu (chap 14 kết thúc). Đó đang là nơi trú ngụ của vợ chồng chị Nguyễn Thị Thu Trang (41 tuổi, quê Phú Thọ) và anh Nguyễn Đăng Trung (41 tuổi, quê Yên Bái). Anh Trung bị chấn thương sọ não, nằm liệt giường suốt 13 năm nay sau một vụ tai nạn tại Phú Thọ. Chị hàng xóm tên Hà thân yêu dễ dàng thương, Cường ơi, cởi loại quần này ra đến chị xem chút đi chị hàng xóm thân yêu thương nói…, từ bây giờ không bao gồm ai trong nhà đâu. Chị Hương cùng chị Trang đi gặm trại với chúng ta ở Mũi Né, hai cha bữa mới về. 3wEbUM. Đọc truyện Chị hàng xóm thân yêu dễ 18+ Chị hàng xóm thân yêu dễ thương. Chị hàng xóm tên Hà thân yêu dễ thương, Cường ơi, cởi cái quần này ra cho chị xem chút đi chị hàng xóm thân yêu nói…, hôm nay không có ai ở nhà đâu. Chị Hương và chị Trang đi cắm trại với bạn ở Mũi Né, hai ba bữa mới về. Hồi nào giờ, chỉ nghe nói chứ có thấy cái này hồi nào đâu, nghe Cường! Cường ơi, giúp chị với. Tôi lật đật chạy sang nhà chị Hà hàng xóm. Ở cái tuổi mà ông bà mình vẫn gọi là bẽ gãy sừng trâu, vì siêng năng tập thể dục, tôi được sở hữu một thân hình thật cường tráng. Tất nhiên, với một thân hình tràn trề nhựa sống như thế, những đòi hỏi về mặt thể xác cũng là lẽ thường tình. Từ sau cái lần “đái dầm” ấy, tôi vẫn thường lén lút thủ dâm với hình ảnh chị Hà nhà bên cạnh. Chị Hà có khuôn mặt dễ mến, như cái điểm chính thu hút tôi chắc các bạn cũng đoán được là thân hình vệ nữ ở tuổi 22 của chị. Từ lan can nhà tôi, tôi vẫn thường lén theo dõi chị phơi đồ vào buổi sáng. Chiếc váy ngắn màu trắng mong manh không làm tròn cái chức năng mà nó được giao phó là che đậy thân hình chị nhưng lại đồng lõa với những tia nắng buổi sáng đem đến cho tôi những hình ảnh thật tuyệt vời mà hằng đêm những hình ảnh đó theo tôi mãi vào giấc ngủ. Thời gian như dừng lại lúc chị vươn người vắt một cái gì đó lên dây phơi, để qua màn áo mờ mờ ảo ảo, tấm lưng được ánh nắng sớm viền một đường cong mềm mại chạy dài xuống đến bờ mông trang điểm bằng chiếc xì líp nhỏ xíu, mà phần trước và phần sau được nối với nhau bằng một chiếc nơ xinh xinh bên hông chị tròn trịa. Đường cong thứ hai bắt đầu nơi cái cổ 3 ngấn thon thon chảy xuống đội vú. Đường cong này có một hình dáng mà tôi không biết thế nào cho hết vẻ đẹp của nó, chỉ biết rằng có những lúc không biết tình cờ hay hữu ý, bữa tiệc ấy bày ra trước mắt tôi nhưng hoặc là mắc cỡ, hoặc là sợ nó biến mất đi nếu bị phát hiện khi đang vụng trộm, tôi chỉ đỏ mặt và nhìn ngay đi chỗ khác, lòng lại thầm rủa mình soa lại nhát gan như vậy. Trên chỗ cái quầng hồng hồng ở đầu vú, đường cong thắt một nút nhỏ làm núm rồi tiếp tục vẽ tới chiếc bụng thon, cái rốn be bé, xuống mãi, xuống mãi, xổ một đường chắc nịt lên đùi chị. Tôi chạy thẳng vào phòng chị. Nhà không có ai, chị Hà thì đang loay hoay với cái đèn bàn cứ lúc tắt lúc sáng. – Cứ cái lúc cần thì ba hồi tắt ba hồi sáng, bực mình ghê! – Chị để em tháo ra coi lại cái công tắc, sửa chút xíu là xong chớ gì! Khó khăn gì với tôi ba cái lẻ tẻ này, tôi tự tin xoay tournevis mở cái đế đèn ra. Nhưng sự đời đâu có đơn giản thế, cái hơi thở thơm tho ngọt ngào kia đang vào tai vào mặt tôi. Vâng, chị đang ngồi kế bên tôi xem tôi sửa cái đèn bàn, còn tôi thì lại không thể tập trung vào cái đèn bàn mà là vào bờ ngực trắng ngần của chị lộ ra sau cái cổ áo rộng của chính chiếc váy ngắn mỗi sáng làm tôi chết giấc. Đôi vú ấy nằm sát vai tôi ở một khoảng cách mà chỉ cần thở mạnh là khoảng cách ấy sẽ trở thành con số âm. Chưa hết, đùi tôi đang phải cố gắng để không run rẩy khi nó đang nhận được một cảm giác mát lạnh từ đùi chị. Tôi len lén nhìn xuống, cặp đùi đẹp và gần qúa. Cặp đùi ấy chỉ được tà váy che có chút xíu cái chỗ mà tôi ngay cả trong mơ cũng chỉ đoán mò mà thôi. Là hàng xóm, biết nhau từ nhỏ, chị vẫn cứ xem tôi con nít như ngày nào, vì vậy chị rất thoải mái trong cách ăn mặc. Và tôi thì cũng chẳng hơn gì, ở nhà thì ở trần, đánh có cái quần soọc cũng mỏng te, bây giờ mới thấy khổ. Dương vật tôi cứng ngắt, chỏi cái đầu tròn tròn vào quần tôi, và như vậy, hình dạng cú nó thấy rất rõ từ bên ngoài. Tôi biết chị đã nhìn thấy, và có lẽ vì vậy, hơi thở kia ngày càng mạnh hơn, ấm hơn, thơm hơn. Còn tôi thì dù đã nín nở nhưng đầu vú kia đã bắt đầu nhè nhẹ âu yếm vai tôi. Tay tôi run lên bần bật, chiếc tournevis không còn nghe lời tôi nữa mà lại nhảy lên, văng ra rơi vào lòng tôi. Tất nhiên nó không rơi xuống đất vì “cái kia” đã giữ nó lại. Chị nhặt chiếc tournevis cho tôi và không sao tránh khỏi sự đụng chạm. Chị thoáng ngạc nhiên – Sao cái này cứng ngắt vậy, cưng? Mặt tôi đỏ như gấc, tôi lí nhí – Em xin lỗi, nhưng chị đẹp qúa. Mặt chị cũng đỏ – Lỗi gì em! Tournevis nè! Và thay vì đặt chiếc tournevis lên bàn thì chị lại làm văng chiếc tournevis về bên kia. Tôi biết, chị cũng đang thật bối rối vì cái dương vật mất dạy của tôi. Tôi đâu có sai bảo được nó. Chị Hà nhoài người cố với cái tournevis, và trời ơi, chiếc váy ngắn kéo lên một khoảng xa để lộ cho tôi thấy toàn bộ cặp đùi, chiếc nơ, cái quần xì líp trắng nhỏ xíu, mỏng tanh, và cả khoảng lông đen mượt ẩn hiện dưới lớp vải trắng đó. Chị đưa cho tôi chiếc tournevis. Truyện 18+ Chị hàng xóm thân yêu dễ thương. Tôi cầm lấy một cách vô thức, chiếc tournevis có tiếp tục được đặt vào con ốc ở chiếc đèn bàn không thì tôi không biết, nhưng tôi biết có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên cái chỗ đang cương cứng như sắp nổ tung của tôi. Chị thở nhẹ vào tai tôi – Cường ơi, cởi cái quần này ra cho chị xem chút đi, hôm nay không có ai ở nhà đâu. Chị Hương và chị Trang đi cắm trại với bạn ở Mũi Né, hai ba bữa mới về. Hồi nào giờ, chỉ nghe nói chứ có thấy cái này hồi nào đâu, nghe Cường! Cái mông tôi tự nó nhớm lên cho bàn tay chị kéo nhẹ chiếc quần. Phía dưới thì trơn tru nhưng phía trên thì vướng lại. Bàn tay nhỏ nhắn kia nhẹ nhàng đè dương vật của tôi xuống. Chiếc quần đùi trội tuột đi. Tôi hoàn toàn trần truồng trước mặt người con gái, vươn thẳng lên từ đám lông rậm, dương vật của tôi háo hức không như chủ của nó đã gần như dành toàn bộ hệ thống thần kinh cho một thế giới khác. Một cảm giác lâng lâng, chị nâng niu. Nhè nhẹ ve vuốt dương vật của tôi lúc này đang rỉ ra chất nước trơn trơn, trong suốt. Ngón tay nhỏ nhắn mát rượi của chị đang nghịch ngợm sự trơn trợt đó ngay trên đầu dương vật của tôi. Tôi rùng mình, ngón tay ấy lập tức rời ra và chuyện sang đôi ngọc hành. Đôi mắt chị không chớp, chị thở mạnh, mặt chị đỏ bừng, không phải cái đỏ của sự thẹn thùng mà là của lửa. Tôi run run nhấc nhẹ tà váy của chị, những mong tìm thấy dù là mờ mờ cái khoảng lông đen mượt. Nhưng tôi đã nhìn thấy không phải mờ mờ mà là rất rõ cái khoảng lông mà tôi chờ đợi. Tôi còn thấy rõ cả cái cửa hồng hồng giữ khoảng lông khi đôi chân chị lúc này đã mở rộng. Bởi sự mờ ảo của cái quần xì líp đã được thấm đẫm chất nước trong suốt tuôn ra từ cái cửa đó, cửa âm đạo – tôi nghe người ta gọi như vậy. Rời đôi ngọc hành của tôi, chị kéo tuột chiếc áo qua đầu – Chị xấu lắm, đừng nhìn chị chằm chằm như thế. Bộ em chưa thấy con gái ở truồng bao giờ sao? – Con gái nhỏ xíu, trong xóm thiếu gì, nhưng lớn như chị, em chưa thấy bao giờ. Mà sao chị đẹp qúa vậy. Em thích nhìn chị ở truồng như vậy hoài. Nắm dương vật của tôi chị kéo lại phía giường ngủ, chị ôm chặt, ép đôi vú nhỏ vào bộ ngực vạm vỡ của tôi, chiếc lưỡi quấn lấy môi tôi, chị vật tôi ngã nhoài trên giường, dương vật tôi tìm kiếm trên miếng vải duy nhất trên người chị. Tôi miết lưỡi trên cổ chị rồi ngoạm lấy vú chị. Tôi bú say mê như con mèo con khát sữa, thấm đẫm nước miếng, môi tôi vuốt ve bầu vú cong ái săn chắc, mút thật mạnh cái hột bắp mà bây giờ cững đã cứng ngắt như cả người chị. Chỉ còn tiếng rên phát ra từ cái cổ 3 ngấn là còn nhẹ nhàng, mềm mại. Rời vú chị, môi tôi để lại một vết đỏ ngay dưới rốn chị, lướt nhẹ qua chiếc nơ, sự mượt mà của làn da đùi non chị, quẹo trở lại sau điểm mốc là đầu gối chị, men theo đùi trong trở lại nơi gò vệ nữ, với rừng rậm, suối khe. Hai tay tôi loay hoay mãi với chiếc nơ, hai tay chị thay vì giúp tôi mở khoá thì lại ấn chặt đầu gối tôi vào âm hộ, miệng không ngớt rên rỉ – Cởi quần chị ra đi, Cường ơi … sao chậm vậy, em đừng làm chị chết vì chờ đợi chứ, cởi đại ra đi Cường, ừ … A …aaa… – Em không thấy đường , cái nút này chặt quá… – Bứt đại ra đi … nhanh lên chị không chờ được nữa đâu … Aaa Cởi thì khó nhưng bứt thì ngược lại, những ngón tay khoẻ khoắn của tôi gỡ bỏ hoàn toàn bức rào cuối cùng. Lưỡi của tôi ngọ ngoạy trong âm hộ của chị, bàn tay tôi ve vuốt mu chị. Rồi ngón tay tôi banh nhẹ âm hộ chị cho lưỡi tôi đặt vào âm vật đang chỏi cao, đỏ rực. Khoảng nệm dưới mông chị ướt một khoảng lớn. Chị nhắm mắt kéo nhẹ vai tôi, tôi nhoài người lên mình chị và cảm nhận bàn tay chị hướng dẫn dương vật tôi, đặt nó ngay trên cái khe. Tôi ấn nhè nhẹ, nhè nhẹ, dương vật tôi ngập trong cái khe kẽ lầy nhầy, nóng rẫy của chị. Một tiếng rú nho nhỏ vào tai tôi cho tôi biết rằng tôi đã hoàn toàn vào trong chị. Mông chị nẩy lên, ép vào tôi thất sát. – Sao sướng qúa vậy Cường ơi, nhấp đi Cường, mạnh đi Cường …. Tôi rút nhẹ ra rồi ấn mạnh, chị cũng hiểu ý và cùng ấn mạnh với tôi. Tôi lui tới ngày cành nhanh, chị cố ưỡn thật cao mong ép sát âm môn vào tôi mạnh chừng nào tốt chừng nấy. Chúng tôi quần nhau, miết nhau, cho đến khi ngực chị đỏ rực, chị cắn chặt mô, mặt nóng bừng, chị rú lên rồi hông chị giật mạnh, mắt nhắm nghiền, rã rời, chị rơi xuống nệm. Dương vật tôi tuột ra khỏi chị. Nó cũng giật mạnh rồi phủ lên mặt mũi chị, lên ngực chị, lên bụng chị và cả khoảng lông đen thẫm nơi hạ thể những sợi confetti màu trắng đục. Tôi cũng gục xuống, thở dốc trên mình chị. Những sợi confetti lấp đầy những khoảng trống còn lại giữa hai chúng tôi. Gương mặt chị giãn ra thoả mãn. Chị cười và thì thầm vào tai tội – Tối nay, Cường dám ngủ bên nhà chị hông? Hết Truyện 18+ hay nhất Đọc truyện Chị hàng xóm thân yêu dễ 18+ Chị hàng xóm thân yêu dễ thương. Chị hàng xóm tên Hà thân yêu dễ thương, Cường ơi, cởi cái quần này ra cho chị xem chút đi chị hàng xóm thân yêu nói…, hôm nay không có ai ở nhà đâu. Chị Hương và chị Trang đi cắm trại với bạn ở Mũi Né, hai ba bữa mới về. Hồi nào giờ, chỉ nghe nói chứ có thấy cái này hồi nào đâu, nghe Cường! Cường ơi, giúp chị với. Tôi lật đật chạy sang nhà chị Hà hàng xóm. Ở cái tuổi mà ông bà mình vẫn gọi là bẽ gãy sừng trâu, vì siêng năng tập thể dục, tôi được sở hữu một thân hình thật cường tráng. Tất nhiên, với một thân hình tràn trề nhựa sống như thế, những đòi hỏi về mặt thể xác cũng là lẽ thường tình. Từ sau cái lần “đái dầm” ấy, tôi vẫn thường lén lút thủ dâm với hình ảnh chị Hà nhà bên cạnh. Chị Hà có khuôn mặt dễ mến, như cái điểm chính thu hút tôi chắc các bạn cũng đoán được là thân hình vệ nữ ở tuổi 22 của chị. Từ lan can nhà tôi, tôi vẫn thường lén theo dõi chị phơi đồ vào buổi sáng. Chiếc váy ngắn màu trắng mong manh không làm tròn cái chức năng mà nó được giao phó là che đậy thân hình chị nhưng lại đồng lõa với những tia nắng buổi sáng đem đến cho tôi những hình ảnh thật tuyệt vời mà hằng đêm những hình ảnh đó theo tôi mãi vào giấc ngủ. Thời gian như dừng lại lúc chị vươn người vắt một cái gì đó lên dây phơi, để qua màn áo mờ mờ ảo ảo, tấm lưng được ánh nắng sớm viền một đường cong mềm mại chạy dài xuống đến bờ mông trang điểm bằng chiếc xì líp nhỏ xíu, mà phần trước và phần sau được nối với nhau bằng một chiếc nơ xinh xinh bên hông chị tròn trịa. Đường cong thứ hai bắt đầu nơi cái cổ 3 ngấn thon thon chảy xuống đội vú. Đường cong này có một hình dáng mà tôi không biết thế nào cho hết vẻ đẹp của nó, chỉ biết rằng có những lúc không biết tình cờ hay hữu ý, bữa tiệc ấy bày ra trước mắt tôi nhưng hoặc là mắc cỡ, hoặc là sợ nó biến mất đi nếu bị phát hiện khi đang vụng trộm, tôi chỉ đỏ mặt và nhìn ngay đi chỗ khác, lòng lại thầm rủa mình soa lại nhát gan như vậy. Trên chỗ cái quầng hồng hồng ở đầu vú, đường cong thắt một nút nhỏ làm núm rồi tiếp tục vẽ tới chiếc bụng thon, cái rốn be bé, xuống mãi, xuống mãi, xổ một đường chắc nịt lên đùi chị. - Nó Tên là Lee, 15 tuổi. Sống từ nhỏ với ông bà. Bố mất sớm, mẹ qua nước ngoài xây dựng công ty cùng với 2 anh chị của Lee. Lực học vừa phải, học sinh khá. Thừa hưởng ngoại hình đẹp và nước da trắng của mẹ. Cao 1m7, có cá tính mạnh. - Chị Tên Yoo, 21 tuổi. Sống bên Pháp với ba mẹ mới chuyển về Việt Nam học và sống. Được thừa hưởng nét đẹp thiên thần của mẹ và trí tuệ của ba nên cô rất thông minh. Sống ở gần nhà 'Lee. Luôn yêu thương và sẵn sàng ở bên cạnh Lee. Ngoài ra còn vài nhân vật phụ như Ông bà huỳnh, Anh Hy, Chị Min, Bà Thu đều là người nhà của Lee. -_- Vào một buổi sáng chủ nhật thanh bình và yêu tĩnh trong không khí mát mẻ của mùa thu, những buổi sáng bình minh thật đẹp và cảm nhận được những cơn gió heo may thoảng qua mang theo tiếng lá vàng rụng quấn vào gió bay mà xào xạc. Mùa thu mang theo những dấu hiệu chẳng thể lẫn được. Mùi hương cốm, hoa sen, cúc vàng, hương ổi hay chính là hương hoa sữa nồng nàn. Tất cả đều được bao trùm bởi một bầu trời cao xanh vời vợi. Khi tất cả đều thay đổi và chuyển biến như thế thì vẫn có một con người lợi dụng ngày chủ nhật để nằm ngủ chảy thây ra tới cả khi mặt trời đã lên cao hơn cả đỉnh núi. - Lee, con có mau dậy đi ko? Mau dậy đi ăn sáng và mua đồ nào! Thức ăn trong tủ nhà ta cũng hết mất rồi đó! - Bà của nó đứng trước cửa phòng và kêu lớn lên. Bằng mọi cách bà quyết tâm phải kêu bằng được nó dậy. - Vâng, con xuống liền! Bà cho con thêm chút chuẩn bị...ạ! - Nói tới thế nhưng nó vẫn kệ mà ngủ cố chút nữa. Mặc kệ hai cái thân già đang phải đợi nó dưới nhà. .......Thời gian thấm thoát trôi qua...... 20' sau...... - Ông, bà con ra ngoài chút nhé! Con đi luôn đây. - Sau một hồi gọi như gọi đò thì nó cũng chịu dậy chuẩn bị và bước ra khỏi căn nhà. - Ko ăn sao? Đấy, cứ dậy là nó biến luôn vậy đấy! - Bà Huỳnh nói! Nó bước ra cửa và cũng may kịp chuyến xe buýt để ra trung tâm mua sắm. Vẫn như những ngày chủ nhật, nó vẫn lên chiếc xe buýt quen thuộc này với những người đi cùng chẳng còn lạ lẫm. Nó sống khá trầm nên chỉ im lặng đứng một góc gần cửa xe và đeo tai nghe nhìn mọi người ngồi nói chuyện với nhau rồi cười. Chỉ chốc lát, chiếc xe đã tới điểm dừng ở gần trung tâm làm nó phải bước xuống và thanh toán tiền. Chỉ cần đi một chút nữa là có thể tới trung tâm rồi, nó ung dung bước đi với chiếc tai nghe, tay múa múa nhảy theo điệu nhạc quen thuộc. Những người xung quanh nhìn nó chắc chắn chẳng thể nào nhịn cười được. - Haizz, ta đã tới được cái trung tâm quen thuộc này rồi! Ể, chị kia người gì đâu đẹp ghê ta? - Nó đứng giữa cửa trung tâm mua sắm nói rồi quan sát xung quanh. Nó ngạc nhiên với vẻ đẹp của một cô gái đang bước tới gần nó. Nói rồi nó cũng bỏ vào trong chẳng quan tâm lắm, nó nghĩ dù đẹp vậy nhưng chắc mình chẳng có cửa đâu nên bỏ đi. Nó bước vào những khu quen thuộc mua những thứ quen thuộc và cần thiết cho nó và gia đình. Bước tới quầy quần áo, nó thấy khá ưng ý với một cái áo phông. Nhưng hàng chỉ còn một chiếc và nó lại đang thấy người con gái xinh đẹp kia đang phân vân giữa cái áo đó và một cái áo khác. Nhưng thân hình của người này chắc chắn mặc gì cũng đẹp khỏi bàn rồi. Tiện cơ hội làm quen hỏi thăm nó tốt bụng bước tới gần chị ấy đặt tay lên vai định gợi ý cho chị ấy thì nó bất ngờ và bị mê hoặc trước mùi nước hoa nhẹ nhàng đầy quyến rũ của chị ấy. - Em gì ơi? Em sao vậy? - Chị thấy nó cứ đứng đơ nhìn chị như mất hồn liền đưa tay lên khua khua tay qua lại trước mặt nó nhưng nó vẫn vậy nên chị đánh nó một cái rồi cười làm nó hoảng hồn. - Dạ.....à dạ, em thấy chị có vẻ phân vân giữa ai cái áo nên muốn tới góp ý thôi ý mà! Em ko có ý gì hết ạ! - Nó sau khi bị quyến rũ bởi hương thơm quý phái kia thì lại tiếp tục đứng hình với vẻ đẹp và say đắm trước nụ cười của người con gái này. - Cảm ơn nhé! Chị sẽ mua cả hai! - Chị cười vì biết chắc con người đứng trước mặt mình đang có ý mua một trong hai cái nên muốn đùa một chút. - Dạ, vậy chào chị! - Nó bước đi với vẻ ngại ngùng, tại sao ko như nó nghĩ. Nó tưởng là chị ấy đang phân vân mà ai ngờ lại mua cả hai. Nó thật sự đã sử dụng lòng tốt sai chỗ rồi. - HAHA, xem ra hụt hẫng nhỉ? - Chị đứng lại nhìn theo vóc dáng nó cười mà nói. Nó đi một vòng cũng đã mua được đủ các thứ cần thiết nên định ra thanh toán tiền. Lại là duyên nữa, nó lại chọn quầy ngay gần chỗ chị gái đó đang đứng. Nhưng ko xong rồi, nó ko mang đủ tiền. Lúc sáng nó đi vội nên chỉ mang vài đồng bạc đủ trả tiền xe buýt thôi. Thôi xong nó rồi. Thật chán nản, một ngày tồi tệ mà! Nó ủn xe đổ đứng sang 1 bên rồi suy nghĩ cách. - Sao ko tới thanh toán mà lại ngồi đây? Em định nhường chỗ cho người khác hay sao? - Lại là chị gái đó khi đến thanh toán thì thấy nó đang đứng ngồi ko yên suy nghĩ gì đó. Cũng có ý muốn giúp nó vì lòng tốt lúc nãy của nó. - Dạ, em quên mang tiền rồi! - Nó nói với vẻ mặt buồn rầu chán nản! - Được rồi tới đây! - Chị khoác tay nó và kéo nó đi tới quầy thanh toán tay kia đẩy giỏ hàng của nó và nói. - Dạ.....Chị...! - Nó đang bất ngờ khi chị khoác tay nó và kéo nó đi đằng sau. Nó tận hưởng mùi hương lúc nãy và vẻ đẹp thiên thần của chị mà lòng hạnh phúc tới dâng trào. - Thanh toán dùng tôi nhé! Để riêng 2 túi nhé! - Chị tới quầy nói với nhau viên rồi quay lại nhìn vẻ mặt đang đỏ bừng ngại ngùng của nó, chị nhìn theo ánh mắt của nó thì thấy mình đang khoác lấy tay em ấy liền ngại ngùng bỏ ra, mở ví lấy thẻ và trả thành toán tiền dùng nó. - Cảm ơn chị rất nhiều! Em hy vọng sẽ được gặp lại chị và em sẽ trả lại tiền cho chị! - Nó nói rồi nhìn đồng hồ thấy đã tới chuyến xe buýt gần đây sắp đi rồi định chạy thật nhanh thì bị chị giữ tay lại. - Cho tôi số điện thoại của em được ko? Tôi muốn ....à ko, tôi chỉ có ý muốn gặp em thêm lần nữa! - Chị cảm thấy rất có thiện cảm và rất yêu quý nó dù thời gian tiếp xúc từ lúc gặp tới giờ thì ko nhiều nhưng vẫn rất muốn gặp nó thêm lần nữa và muốn tìm hiểu thêm về nó nhưng thấy nó nhìn đồng hồ và bỏ đi thì chắc chắn là đi xe buýt nhưng muốn làm khó nó nên kéo tay nó lại. - Dạ đây ạ! - Nó đang sẵn tiện có tờ giấy ghi số của mình ở góc túi áo để mai đến trường nộp thì tiện nên đưa luôn về ghi lại nộp cô sau. Nói rồi nó xách túi đồ chạy thật nhanh đi ra cổng để kịp chuyến xe. Nếu ko, nó còn chán mới được về. - Haha, em tên là Lee sao? Tên hay đó chứ! Tôi bắt đầu cảm thấy em thú vị thật! Tôi nghĩ mình bắt đầu thích em, thích từ ánh nhìn đầu tiên! Cuộc sống vợ chồng tôi đang yên ổn, bỗng dưng đứng bên bờ đổ vỡ chỉ vì có sự xuất hiện của chị hàng xóm mới. Cách đây 2 năm, xóm tôi đón thêm một thành viên mới, đó là hai mẹ con của một chị hơn vợ chồng tôi 3 hàng xóm mới dù độ tuổi gần 40 nhưng rất xinh, thân hình cao ráo, thon gọn. Điểm tôi ấn tượng ở chị đó là sự dịu dàng, niềm nở với những người xung quanh. Vợ chồng tôi cũng rất quý mến chị ấy, còn hay rủ mẹ con chị sang nhà chơi, uống nước… Mỗi khi nhà có việc, tôi lại mời chị hàng xóm sang ăn chỉ tôi và các con, chồng tôi cũng rất quan tâm đến chị hàng xóm. Dù cách biệt nhau vài tuổi, song giữa họ cứ như hai người bạn vậy, gặp nhau là tíu tít đủ mọi chuyện. Chồng tôi và chị hàng xóm cũng thường xuyên nhắn tin, "chém gió", khen ngợi nhau trên mạng xã hội… Tôi cũng nghĩ điều đó là bình thường thôi, bởi tôi nghĩ họ như là chị em, bạn bè mà khi có việc gì đó cần đến sức vóc, công việc của đàn ông như bề đồ nặng, sửa chữa điện… chồng tôi lại được chị hàng xóm nhờ sang giúp. Thù lao lại là mấy cốc chè, hộp kem mà chị hàng xóm mang sang cảm ơn, mọi người vừa ăn, vừa trêu đùa nhau rất vui. Do có chút liên quan đến công việc của nhau, thỉnh thoảng chồng tôi lại đưa chị hàng xóm đi công chuyện, kết hợp làm minh họa InternetNhiều lúc tôi thầm nghĩ, có được chị hàng xóm tốt bụng, quý mến gia đình nhà mình như vậy thật tốt quá. Mới quen biết nhau, nhưng cứ ngỡ như là thân thiết từ lâu lắm đến một hôm, tôi bất ngờ khi chị hàng xóm xưng hô anh - em với chồng tôi, biết là lỡ mồm, chị ấy xin lỗi vì quen gọi thế với một anh trùng tên với chồng tôi ở trên công ty. Song tôi thấy có gì đó không bình thường, bởi cả chồng tôi và chị ấy rất luống cuống khi đó. Chứ bình thường, chuyện này có khi lại vui, trêu đùa nhau cả buổi cũng cũng bắt đầu nghi ngờ mối quan hệ giữa hai người đó, thời gian gần đây rất ít khi sang nhà nhau, cũng ít khi nhắn tin, gọi điện cho nhau một cách thoải mái như trước. Mỗi lần có việc gì đó, tôi nhờ chồng nhắn hoặc gọi điện cho chị ấy thì chồng lại kiếm cớ để từ chối. Nhưng ngược lại, hai người cũng đi với nhau "công việc" nhiều hơn. Sự thân thiết quá mức này khiến tôi phải đề như linh tính mách bảo, tôi đã phát hiện ra bí mật khủng khiếp của chồng và chị hàng xóm. Lâu nay chồng tôi không cài mật khẩu điện thoại, nhưng dạo gần đây lại cài, cả ngày cứ ôm khư khư cái điện thoại. Chuyện gần gũi vợ chồng hay bị chồng tôi lảng tránh… Thấy vậy, tôi liền lén xem điện thoại của chồng do tình cờ thấy mật khẩu từ trước thì phát hiện ra chồng tôi đang lén lút cặp kè với chị hàng tin nhắn mùi mẫn, thắm thiết giữa hai người họ, tôi sốc nặng đến phát điên. Ngày hôm sau, chồng tôi không thể chối cãi khi tôi đã có bằng chứng xác đáng. Hai người họ gặp riêng tôi và xin tha thứ, hứa sẽ chấm dứt với nhau. Nhưng tôi vẫn quá đau buồn, cứ nghĩ đến cảnh họ yêu đương nhau là tim tôi lại đau thắt, nước mắt lại tuôn đang rất khó xử, có nên dứt khoát ly hôn người chồng phản bội? Hãy cho tôi lời khuyên với! Thực ra thì mình cũng đã từng yêu và tình yêu thì có lẽ ai cũng đã và sẽ phải trải qua một lần. cho dù là đơn phương hay cả 2 phía. Đây k phải tình yêu đầu tiên của mình nhưng là người con gái đầu tiên mình cưa. Khái niệm cưa hay "tán gái" trước nay mình k có tại vì người trước cầm cưa. Nói chung hồi còn đi học cũng có tiếng là đẹp mã nên gái nhắn tin làm quen cũng nhiều, còn cả mấy bức thư nữa. Bạn gái nào muốn cưa zai thì pm inbox mình share nội dung mấy bức thư cho Nói vậy chứ thư mình đốt hết rồi. Không rep lại một cái nào hết, đến giờ cũng chả hiểu sao mình làm vậy nữa Đúng là thời trẻ trâu.. Đại khái sau này nó gây ra hậu quả lớn là "KHÔNG BIẾT CƯA GÁI". Thậm chí đến mức mà phải hỏi bà chị họ câu "Tán gái nghĩa là gì chị nhỉ?" Mình không chém.. thật sự mình gà đến mức như vậy.. Bây giờ thì khác rồi. Đang review lại cưa như thế nào mà... Mình muốn có cái gì đó gọi là kỉ niệm lần đầu "cưa" của tiên là xin đính chính lại. Gái khai sinh là hơn mình một tuổi nhưng tuổi thực của gái thì bằng và thua mình mấy tháng lận... mình gọi gái bằng chị. Ừ thì gái cũng năm 2 rồi còn mình đang ôn lại. Mình năm vừa rồi thi trượt nên quyết định xuống thành phố ôn lại. Xuống chỗ trọ thì cũng gần chỗ hồi nhỏ đến nhà ông cậu mình hay trốn đi chơi điện tử nên cũng quen thuộc vấn đề lạ lẫm thì mình k có. Có cái là buồn kinh khủng. Mình ở một mình mà lại phòng cuối của dãy trọ, in như biệt giam. k có ánh nắng mặt trời luôn. Đại khái là nhìn mình in như thằng tự kỉ, chả bao h nói câu gì vs ai hết. Thỉnh thoảng đi qua gặp gái thì "chào chị". Cũng chỉ là xã giao thế thôi chứ k quen biết nhiều, mà mình cũng chả buồn làm quen vs ai. Nói chung thuộc tuyp người lạnh lùng. mình thấy gái lần đầu cũng khá xinh xắn nhưng mình k có ấn tượng nhiều vì tính mình nó thế. Gái xinh lắm mình cũng k nhìn lâu quá 3s. Ấn tượng đầu tiên là chất giọng dễ thương của gái. Phòng Gái thì cách phòng mình 2 phòng thế nên gái cười hay nói gì thì mình nghe rõ mồn một. Cũng kệ, chả để ý nhiều. Khoảng 2 tuần tự kỉ thì bắt đầu mình làm quen vs mấy a phòng đầu, vào phòng mấy anh chơi thì nói chuyện hợp nhau ngay mấy cái vụ máy tính, voz vs game thế là quen mấy anh. Còn con gái hết dãy trọ này thì vẫn chưa quen một ai. Hôm nọ đi về có chị kia đứng trước cửa phòng trêu - "có thằng em đẹp trai nhất xóm trọ mà nó k nói câu gì bay hề" thế là mấy chị kia bắt đầu cười.. mình ít tuổi nhất, khổ thế đấy. hồi còn đi học cũng bị gái nó trêu suốt nên quen rồi nên mình cũng chỉ cười cười.. Nhớ đêm hôm đó đang ở bên phòng mấy anh kia chơi thì gái đi qua vừa đi vừa hát, Mà gái hát ngân ngân theo thôi nhưng hay lắm các bác ạ. Thế là có một anh trêu - "hát gì nữa em, khuya rồi còn hát, cả ngày thì k hát.." mình cười và bắt đầu để ý gái. Lâu dần thì cũng quen mấy chị kia và cũng có vào phòng mấy chị đánh bài. Mình được cái ăn ít nên nhịn suốt, có khi cả 2 ngày ròng chỉ ăn 1 cái bánh mì không thấy đói. Mấy chị khá ngạc nhiên về khả năng nhịn đói của mình. Đơn giản là mình k thích ăn chứ mình k thiếu tiền. Hôm đó chơi phòng mấy chị về thì có tin nhắn - "đi ăn cơm đi em". mình thì ăn ngoài, gái cũng hay nhắc mình thế nên mình đoán là gái nhắn. - "Dạ, tí nữa em ăn". thế thôi, và lâu lâu thì gái ms nhắn tin vs mình. [next]Chap 2 Nếu không phải là giấc mơ anh tin là em cho anh cơ hội yêu em...Vào khoảng tháng 1 gì đấy mình bắt đầu thích gái. Đi chơi nhiều, leo núi, xem ca nhạc,.. nhưng đi vs vài người nữa chứ chưa bao h chơi riêng. Đã là gì của nhau đâu.. Nói chung mình rất thích gần vs gái, gái dễ thương lắm. Mình nhớ hôm đó dạo trên cầu cùng vs 2 chị nữa bạn của gái. Hôm đó mùa đông có mưa phùn nên rất lạnh. Gái thì chỉ mặc 1 cái cộc tay ở trong và một cái áo khoác ngoài kiểu "thời trang hơn thời tiết", không kéo được séc vì hơi ngắn và độ giữ ấm chắc cũng bằng không Nhìn gái run run, thỉnh thoảng lại xuýt xoa hà hơi vào tay, mình nhìn thương quá, Nhỡ mai gái ốm mất thì sao lựa lúc 2 chị kia đi trước nên mình cởi áo ngoài đưa cho chị còn mình mặc mỗi chiếc áo cộc - Chị mặc vào đi, mặc thế mai ốm cho coi, em là em học võ nên quen rồi. học thì học chứ thân nhiệt vẫn 37 độ thôi... lạnh run các bác ạ chị không chịu cầm lấy, thế là mình choàng áo vào ng chị rồi chạy biến Chị cởi xuống trả cho mình nhưng mình không lấy chị nói - Mặc vào, mai ốm cho coi. - Em học võ mà chị vs lại e chưa ốm bao giờ, khoẻ lắm ấy - Mặc vào nhanh, người như con mắm chứ khoẻ cái gì. - Em không lạnh, chị mặc đi, e không lấy đâu. hehe.. - Thế thì coi như chị cầm áo hộ em. - Dạ. Chị cầm hộ em cái Ít nhất mình cũng an tâm vì chị cho bàn tay vào áo khoác của mình. chắc cũng còn một ít hơi ấm.. ít ra..tay chị cũng đỡ lạnh... Mình thì một cái áo cộc mỏng đến nỗi con ruồi hạ cánh cũng thấy gió. lạnh dã man.. Mình yêu chị thực sự rồi các bác ạ... Mình chỉ làm vậy vs người mình yêu chứ thực sự vs gái khác mình lạnh lùng lắm. Bác nào bảo mình dại gái thì nhầm rồi nhé Thế là ngày mai mình ho, ho rất mạnh. - Đó, chứ đứa nào nói không ốm đó nhỉ? - Ho thôi chứ em có ốm đâu ạ - Ho là ốm chứ gì nữa. còn cãi.. Mất mặt quá đi, đúng là anh hùng rơm. [next]Chap 3 Mình bắt đầu cưa chị như thế nào?Một buổi tối đi dạo quanh trường đại học cùng 2 chị nữa. Tức là có bốn người, 2 chị kia đi vs nhau còn mình và gái đi vs nhau. Hai chị kia nghịch nhau rồi quành tay nhau như kiểu người yêu ấy thế là mình cũng khoác tay gái. Gái đùa G Em làm thế chị ế mất em ạ. M Ế thì để em chống cho mình nói đùa thôi.. Thế là chị im lặng ! Đúng là dại... Hôm đó đang đánh bài cùng mấy chị thì mình giả vờ hỏi gái M - Người yêu chị đâu rồi chị? G - Người yêu có đâu mà hỏi.. M - Vậy người yêu cũ chị đâu..? G- Đã yêu ai mô mà cũ vs mới Mình ngạc nhiên, như gái mà chưa yêu ai thì vô lý.. M - Nói phét.. hehe G - Chị thề.... M - uhm.. thề chị mà nói sai ngày mai ông hàng xóm rụng hết râu chị nhỉ. haha.. G- Thật đấy.. chị thề có ... Cái bóng đèn Mình yêu gái mất rồi.. Đúng! Theo tim mình thì như vậy. Trong khi lý trí của mình lại kịch liệt phản đối...Niềm tin vào con gái đã đánh mất ở tình yêu đầu tiên khi đứa con gái tệ bạc mà mình yêu nó nhưng nó lại ...yêu luôn cả thằng bạn.. Từ hồi còn đi học cảm xúc đã chai sạn rồi.. kể cả gái xinh đến cỡ nào pm mình cũng chả quan tâm.. cứ uhm, ờ.. cho nó chán là nó k nhắn tin nữa. Mất niềm tin hoàn toàn các bác ạ.. Mình cần thời gian nhiều cho công việc wapmaster và hơn hết là mình đến để ôn thi đại học... Thôi gác lại vậy.. để thi đại học xong anh sẽ cưa em.. Cơ mà... nhỡ thằng nào nó đốn gái trước mình thì sao nhỉ? Thế là mình quyết định sẽ cưa chị với số kiến thức = 0 của mình. Nhớ lại lúc trước thằng cu Lộc vietjava nó cưa thế nào nhỉ.. Nghĩ lại.. hồi đó mình mang tiếng là quân sư cho nó cưa người yêu nhưng thực ra biết cái quái gì đâu.. Nói là làm.. rút con 6300 thần thánh đã hack phone gọi cho thằng chiến hữu. hồi đó mình vs nó hack site bác Quyết đạik.. mong bác tha lỗi cho thời trẻ trâu.. Gọi thằng Lộc đã - Alo.. đang làm gì đó ku.. mày vs con Hân thế nào rồi. - Ừ à, mình đang ngồi chơi.. có chuyện gì à..? - Ờ có gì đâu.. hồi trước ông cưa con H răng hề..? - Hehe.. định cưa ai à.. - Ừ.. kết chị hàng xóm.. định hỏi ông lúc trc cưa con Hân thế nào - hi. t cũng không nhớ.. nghĩ chi nói rứa, tình cảm chân thành thôi.. - oh. thế à.. hii.. cảm ơn nha.. - Ừ.. rứa nha.. Té ra vậy.. tình cảm chân thành thì mình có nhưng nó làm thế nào siêu vậy nhờ.. con H cả đống vệ tinh chứ ít.. thằng này khá... Bắt đầu ngâm cứu... ừ thì chân thành,.. biết đâu mai mốt cưa đổ chị thì sao.. hờ hờ... Hôm đó trở đi mình khá là quan tâm gái, hay mua đồ ăn vặt.. nghe nói mấy bạn gái thích cái này cơ mà mình thấy gái có vẻ không thích là sao nhỉ?? Có đêm đó mình nhớ là mình mua đồ ăn về sau đó thì gái có vẻ khó chịu.. mình về phòng thì có tin nhắn G Hôm sau e đừng mua j nữa. thật đấy.. M - dạ... hôm nay e mua thế thôi chứ hôm sau k có đâu.. G - Nói nghe ghét hề.. M - uhm.. ghét e à.. có con dao có xiên chết e k. hehe. G - bực rồi đó. k nói chuyện nữa... M chi rứa hề.. ai làm j chị đâu? G Chắc tại c nghĩ lung tung thôi.. M UK. chị ngủ đi.. Lần đầu gái giận mình đấy, đã là gì của nhau đâu mà giận như đúng rồi vậy nhờ..? Vài hôm sau mình vs gái lại bình thường lại. Khoảng hơn tháng sau thì gái đi chơi Đà Nẵng một tuần. Hôm đó còn 2 ngày nữa là gái đi về nên mình tranh thủ gọi điện đòi quà gái mới được M alo đang làm j đó chị G đang ăn.. này có ăn không chị cho. hehe. M có chứ.. cho e với... à chị hát hay nhỉ.. hát e nghe bài nào G Vào đây chị hát cho mà nghe này M không phải thách, e vào thật đấy. hehe. G ừ. có ai thách mô vào đc thì vào mà chơi.. M Được nha.. để e vào.. hehe.. Thế là mình ra luôn ngoài đường bắt xe thẳng vào Đà Nẵng.. [next]Chap 4... Nếu cuộc đời là một cuốn nhật kí thì em là người đã viết những dòng đầu tiên...Chạy xe vài tiếng thì vào Đà Nẵng, mình đứng trước cổng khu công nghiệp rồi gọi cho gái, gái nói nhờ anh ra đón. Mình chờ tí thì thấy anh của gái đến rồi chở mình về chỗ của anh. Phiền anh quá cơ..... Gái ở vs 2 anh. Về đến nơi thì thấy gái đang ngồi facebook, mắt vẫn nhìn vào màn hình G Giờ mới đến nơi à. M ừ, tài xế nó ngủ giữa đường.. G Chắc rứa chứ chị đi có tí là vào.. Nói chuyện hồi thì mình rủ ra bãi biển chơi, công nhận bãi biển chỗ này đẹp thật. Gió mát nữa... Một ý nghĩ đen tối vụt đến.. hehe.. Hay là mình chốt quả cuối ở đây thì lãng mạn khỏi phải nói ..nhờ... Cơ mà mình phải nghĩ cho chắc. Được ăn cả, ngã về không. Đã vào đến đây rồi thì tạch sao được nữa.. Nhất định đêm nay sẽ chốt.. chắc chắn như vậy. TỐI NAY TÔI SẼ ĐI TỎ TÌNH... Mình ngồi nhìn ra biển cười cười.. gái thấy lạ G Cười chi mà cười chắc rứa..? M à không có gì.. hì.. G Về chưa, chuẩn bị ăn cơm thích thì tối đến tiếp M Uhm thế thì tối đến chơi tiếp ^^! hehe. có lẽ nào... Rồi, bây giờ nghĩ kế hoạch đã nào.. Nhắn tin cho cu Lộc đã. Nhắn một lát thì cả 2 đều nhất trí vs hoa và nhẫn. Thằng Lộc thì nghiêng về hoa còn mình nghiêng về nhẫn.. Mình đã nghĩ đến 3 phương án 1. Đưa gái vào một quán cafe và tặng hoa cho gái rồi tỏ tình luôn. Khá hay vì không gian cafe đẹp và hoa thì có thể nhờ họ cất sẵn.. Nghĩ một lát..Vớ vẩn quá, cách này thì tỏ chỗ nào chả được mà phải chạy vào đây khi thời cơ chưa thực sự chín muồi. Qua cách 2 2. Ra bãi biển và tặng hoa cho gái. Khá được, nhưng vấn đề là hoa để chỗ nào đây..? Nếu để một bó ở bãi biển nhỡ ai thấy thì có vỡ mồm.. còn nếu cầm theo thì k đc rồi.. Một bông cũng k đc chứ đừng nói một bó. Thôi Qua cách 3 3. Ra bãi biển và tặng... nhẫn cho gái.. Very good! nếu giấu được thêm bông hoa nữa thì ok sờ men nhỉ Hehe.. Mình ngồi tưởng tượng.. thế nào nhỉ.. ở bãi biển tặng nhẫn xong tỏ tình luôn chắc gái cảm động mà gật đầu cái rụp .. nhờ Ăn cơm xong thì mình nói vs gái M Em phải ra chợ tí rồi lát về ra biển chị à ^^ G Ừ, ra chợ mua chi à.. M à không em ra có việc tí. G ừ, đi tí rồi về sớm sớm nha... Thế là mình ra chợ mua một chiếc nhẫn bạc rồi về chỗ 2 anh. Gái xin 2 anh ra ngoài vs mình một tí, 2 anh ns về sớm sớm rồi cafe vs 2 anh. lại để phiền 2 anh rồi. 2 anh của gái tốt thật... G Mua được chưa.. M hử...mua gì.. có mua gì đâu..?? Mình làm bộ ngây thơ, lẽ nào gái đoán được ! G Thôi đi cái.. ra ngoài chợ k mua gì thì ra làm gì.. M ờ chẳng mua đc gì cả Thế là 2 đứa bắt đầu dạo đi trên đường Nguyễn Chánh đoạn ra biển. Mình rút máy ra lập topic chuẩn bị đi tỏ tình ... Phấn khởi lắm, đi vs gái ra đến biển, có mấy đôi cũng tình cảm làm mình tự tin hẳn ở trên bờ nhìn xuống biển, có một ít ánh đèn và vài người đang đi dạo.. mình nghĩ, chắc rủ gái xuống biển thôi chứ ở đây gái ngại hỏng mất đại sự thì khổ.. Rủ mãi thì gái ms chịu xuống đi trên cát vì sợ... Ma dưới biển == xuống dưới thì gái cứ chạy tung tăng làm mình thấy nóng ruột.. hết thời gian phải về thì khổ.. thế là lại kéo gái lên bờ đường = ở đây một lát thì 2 đứa cùng im lặng nhìn ra biển, mình nghĩ thời cơ đã đến, tim đập loạn xạ.. run lắm các bác ạ.. Mình đếm ngược 3...2...1... rồi thì... 59...58... == Bây giờ hoặc không bao giờ... Dũng cảm nào chàng trai... Trên sàn đấu gặp đối thủ suốt mà sao đứng trước ng con gái này run như sắp tử hình vậy nhờ... ! Nhìn qua gái, gái vẫn nhìn ra biển, mình cầm tay gái định xỏ chiếc nhẫn vào thì gái rụt tay lại, lẽ nào gái biết đó là chiếc nhẫn, mình tiếp tục kéo tay gái ra thì gái nắm chặt tay, mắt vẫn nhìn ra biển, mình học võ nên dễ dàng xòe bàn tay gái ra và định đeo vào thì gái lấy tay kia kéo lại.. Thế là xong... bây giờ xác định.. Mình thừa sức xỏ được chiếc nhẫn này vào ngón tay gái nhưng để làm gì.. gái có ý vs mình thì gái đã k phản ứng thế rồi.. Mình lấy lại bình tĩnh và tỏ tình vs gái một câu cực ngu M Chị làm người yêu em nha... có lẽ câu nói ngu nhất từ khi sinh ra đến nay, bác nào tỏ tình thì cứ anh - em nhé, đừng ngại. G Không... M Tại Sao... G ..... M Chị không yêu em à..lại ngu nữa.. G lắc đầu... [next]Chap 5 Rời xa... anh nhận ra rằng, anh sẽ chẳng là gì nếu không có em...Hụt hẫng, trời đất sụp đổ...Bạn nào từng bị từ chối thì sẽ hiểu cảm giác của mình lúc này. Cảm giác sắp đánh mất một cái gì đó rất quan trọng.. Không thể tin nổi.. tôi đã đánh mất cơ hội yêu nàng, thực sự tôi không giám tin.. ANH MẤT EM THẬT RỒI...! Lặng nhìn ra biển với suy nghĩ chồng chất, em ấy vẫn bên cạnh, vẫn lặng thinh nhìn ra biển dù lúc nãy vui vẻ và nói rất nhiều. - Chị nghĩ chi rứa? - Mình hỏi để mọi việc bớt căng thẳng. - Nghĩ điều em vừa nói đó... - Tại sao chị không yêu em? - Không có tình cảm thì biết làm sao được? - Vẫn nhìn ra biển. - ....... - Mình không biết nói gì nữa. - Thôi muộn rồi, về còn cafe vs 2 anh nữa.. Mình và em ấy cùng quay đầu lại, mình bất ngờ nắm tay em ấy, em ấy có vẻ ngại nhưng vẫn để mình nắm tay. 2 đứa cùng đi về, mình nắm tay em ấy đi về. - Coi như chị dắt em đi chơi - hì... - mình không nói gì, cười cười.. Đoạn đường này lúc nãy có một cây số mà bây giờ nó dài như 1000 mét vậy. Chỉ có 2 người đi trên con đường, giống như là cả thế giới chỉ có 2 người bọn mình. Mình đang nắm tay và đi bên cạnh người mình yêu thương.. nhưng sao cổ họng đắng quá vậy. Bây giờ mới nhận ra mình yêu em nhiều hơn mình nghĩ, mình thực sự yêu em, yêu đến cháy ruột cháy gan, nếu một lần được yêu em chắc chắn mình sẽ giữ e thật chặt, chắc chắn như vậy... - Chị có chạy mất đâu mà nắm tay chị chặt rứa..? - Em mở lời và kéo mình về hiện tại, phải đối mặt sự thật rằng mình sắp mất em thật khó khăn, mình cười cười rồi nắm tay em chặt hơn. - Tại sao chị không yêu em - Vẫn điệp khúc cũ vì gọi anh em mình chưa quen và cũng chưa bao giờ như vậy. - Hai năm nữa ra trường chị mới nghĩ đến, có đợi được không. - Được, cả đời này cũng được.. - Thả tay chị ra, người ta nhìn kìa.. - Kệ họ chứ, Em nắm tay người yêu tương lai của em..Em cười, tâm trạng mình cũng đỡ hơn một tí. Một tay nắm tay em, tay kia bỏ vào túi quần, nhận ra là vẫn còn cầm chiếc nhẫn. Cái nhẫn chết tiệt này mình phải vứt nó thật xa. Định ném đi nhưng nhỡ nàng thấy rồi nàng bảo khinh nàng thì lại thêm chuyện.. mình cho tay ra phía sau và vứt đằng sau. Nàng không hề biết. Đoạn này mình không gió, nhớ mang máng là trước cổng của số nhà 141 - Nguyễn Chánh - Đà Nẵng và hình như một vozer đã nhặt được. Cũng về đến nơi, đến lúc phải bỏ tay nàng ra rồi. Mình kéo tay và ôm nàng vào lòng. - Em chờ... - ....... - Nàng im lặng mấy giây thì đẩy mình ra. Cũng về đến nơi, mình và nàng như không có chuyện gì xảy ra. Đi với 2 anh ra cafe cùng với một chị người yêu của anh nữa. Một lát tầm 10h đêm thì bắt đầu đi về. Mình với em bắt đầu bàn về tình yêu và bắt đầu war vì không cùng lý tưởng. Rất căng thẳng. Với em Yêu là cưới.. Với mình Yêu và cưới là 2 chuyện hoàn toàn khác nhau. Thầy mình dạy thế Bây giờ nghĩ lại thì có lẽ mình đã nhầm, mình sẽ không bao giờ lấy người mà mình không yêu đâu các bác ạ. Bác nào lấy vợ mà không phải vì tình yêu rồi thì vào confirm hộ em xem cuộc hôn nhân đó live như thế nào. Bền vững hay lục đục.. Mình nghĩ là phải có một chút tình yêu thì cuộc sống mới không ngột ngạt.. nhất là cuộc sống hôn nhân. Lại bắt đầu một ngày mới, sáng nay mình rủ em ấy đi chơi thằng Lộc, vào đây từ hôm qua giờ chưa đến nó chơi. Hẹn nhau ở quán cafe lát thì cả Lộc và Giáp cùng đến ngồi nói chuyện chơi một lát, em ấy cũng vui vẻ nói chuyện. Mình viết vào tin nhắn là "Chụp hộ cái ảnh" rồi đưa cho cu Giáp. Cậu ấy hiểu ý nên vờ vờ xem điện thoại mình đưa lên chụp một cái thì .. ôi mẹ ôi quên tắt flash. Nó nháy sáng thẳng vào mặt nàng. Mình ngại gần đỏ mặt. Cu giáp giả vờ xem xem cái điện thoại rồi "Thử cái camera, chụp cũng nét nhỉ" hài không tả được, nghĩ lại bây giờ vẫn thấy buồn cười. Thế là đưa cho cu Lộc tắt flash rồi giả vờ đưa lên chụp. Cứ tưởng em ấy không biết, ai ngờ lúc về em ấy nói - Chụp được nhiều không? - Hả... chụp gì..? - Thôi, chị biết cả đó.. Con bé thông minh đáo để các bác ạ. Về nhà nhắn tin cho ku Lộc - Sao cậu, có xinh không? - Cũng được, Xinh hơn cả Hân rồi hehe.. mà chị đó tên chi hề..? - Tên Phương cậu à.. - Ờ.. mà sr nha. Lúc nãy không biết nói gì cả. - Có gì đâu, vớ vẩn - Khi nào về..? - Chắc tối đó cậu... -... Nhắn vài tin nữa thì thôi. Mình cũng đi dạo một lát, đến tối thì anh của nàng cũng mua vé xe cho cả 2 đứa rồi ra về. Tạm biệt 2 anh, mình sẽ nhớ việc này, nếu một ngày 2 anh gặp khó khăn nhất định mình sẽ giúp.. Nào thì đi về.. tâm trạng ngổn ngang... [next]Chap 6Xe chạy đến tảng sáng thì cũng về đến bến, mình gọi taxi về chỗ trọ. Để tránh sự nghi ngờ của "hàng xóm" thì mình bảo em ấy về trước. Mình đi dạo đâu đó đến 7h thì giả vờ đi về kẻo đi cùng với nàng rồi mọi người biết thì hỏng cả nếp cả đỗ... Yêu nhau rồi thì không sao chứ đang cưa nàng mà để phát hiện thì mọi người chắc chắn sẽ trêu mình với em ấy. Mình cũng không sao chứ em ấy ngại thì khả năng tiếp cận e ấy sau này càng thấp và nguy cơ phá sản kế hoạch gần như chắc chắn. Bây giờ, một cuộc chiến đấu âm thầm của mình để dành lấy tình yêu của nàng đã thực sự bắt đầu. Mình quan tâm nàng hàng ngày. Mình cũng cố gắng để mọi người trong xóm trọ không ai biết việc này. Che mắt với mọi người trong xóm thì đơn giản nhưng bạn cùng phòng với nàng thì có lẽ không che mắt nổi Thời gian cứ vậy trôi và mình thấy cơ hội của mình cũng ngày càng xa dần. Hôm đó thấy nàng đang đan khăn - Đẹp hề, đan cho ai đó. - Đan cho bố đó. hi. - Đan cho em cái với - Ừ, để chị về tết chị đan cho. Còn vài ngày nữa là về quê ăn tết cả rồi. Chợt nhớ là 14/2 valentine nó nằm trong tết nên không thể tặng quà cho nàng được. Mình mua socola + hoa rồi đem cho nàng - Chị không lấy đâu - Tại sao k lấy..? - Lấy là coi như đồng ý rồi nên chị k lấy - Thì cứ coi như chị cầm hộ ng yêu tương lai của em.. Nói rồi mình tạm biệt và ra lấy xe chạy biến về nhà Nghỉ tết 2 tuần. Nàng về với bố mẹ ở trong quê. 2 anh năm nay lại không về, nhắn tin cũng biết là chắc nàng buồn lắm. tết mà cứ ở một mình vậy, bố mẹ thì đi chúc tết cả ngày. chỉ có mình nàng ở nhà. Mình cũng không biết làm sao khi nàng cứ giữ mãi trong lòng như vậy. Ai cũng có lúc buồn. Đặc biệt là người hay cười như nàng và như mình. Mình muốn biết thực sự sau nụ cười đó ẩn chứa những nỗi buồn gì. Muốn yêu thật sự sâu sắc thì bạn phải hiểu người đó. Mình muốn hiểu nàng, muốn nàng nói tất cả suy nghĩ chất chứa trong nàng... Cuối cùng thì cũng ra tết và trở lại cuộc sống thường. Lần đầu tiên mình ghét một cái tết đến vậy. Nàng hình như không thân với mình như lúc trước tết. Rồi chuyện số traffic vào site của mình giảm đột ngột. Mọi chuyện cứ vậy đến làm mình cảm thấy căng thẳng. Nếu sau này lấy vợ mình ước có một cô vợ như nàng, dễ thương, xinh đẹp, không ăn chơi, biết nấu ăn ngon... Mình không còn tin vào tình yêu hay con gái cho đến khi gặp em. Em như một cơn gió nhẹ, đủ nét để gọi là xinh đẹp và không quá xinh đẹp đủ để mình cảm thấy an toàn. Giá như một lần được yêu nàng... Lấy điện thoại ra viết tin nhắn - alo, Lộc ơi, em ấy có vẻ không thích tau. Lại nói không thích xưng anh - em vì không quen. send........ Vừa nhìn lại thì ôi thôi chết cha! Tin nhắn gửi vào số nàng... thế có xui xẻo không chứ...? Vì tin nhắn đó mà mình và nàng k nói chuyện trong mấy ngày. Đến tối hôm đó thì nàng pm hỏi - Có lấy khăn nữa không? - Có.. chị đan xong rồi à. Mình mừng quá đi mất, lần đầu tiên có ng con gái tự đan khăn cho mình. - Coi như chị tặng cho em thôi, không có ý gì đâu nha. Sao mà cứng đầu thế nhỉ .... - Uhm, tặng khăn là chia li chị à - Em yên tâm, mình không có bắt đầu nên sẽ không có kết thúc.. Ừ thì vậy cũng được, không cần em phải yêu lại hay chấp nhận tình cảm của anh đâu... Anh có thể không tốt bằng một số người nhưng anh biết và anh an tâm vì anh chắc chắn rằng NẾU BÊN ANH, EM SẼ AN TOÀN..! - Ừ có lẽ như vậy là tốt nhất, mình không có điểm đầu và điểm cuối... [next]Chap 7 Chương cuối...Được tặng cái khăn mà mình phấn chấn hẳn. Vui thế k biết rút điện thoại nhắn với cu Lộc - alo Lộc, em ấy tặng tao cái khăn mày ạ - Sướng thế Chắc cười một mình đó hề.. - Cười cái đầu ông hehe. - Vụ này căng nhể... - ... Khổ cái là lúc đó bắt đầu sang hè. Thời tiết vẫn hơi lạnh chứ không đến nỗi phải quàng khăn. Đành cất làm kỉ niệm vậy, sang mùa sau quàng vào. Cơ mà nhỡ mùa đông năm sau em ấy có ng y mà không phải mình thì ... Nghĩ vớ vẩn. hihi.. Mình sẽ cưa đổ em ấy thôi... Zzz.. Ngủ dậy, vớ lấy cái đt. Lại dậy muộn.. hơn 10h rồi... haizz. Rửa mặt xong thì thấy em ấy vừa đi chợ về đang nhặt rau, tranh thủ lại trêu cái - Đi chợ về à chị. - Ừ, sao em.. - Oầy có rau à... - Rau bữa nào chả mua mà hỏi như thật.. - uhm. Chị có thích rau dền không. - Chị không thích rau dền, chị có anh trai và anh trai chị không thích rau dền. haha. Chưa thấy ai nói nhiều như bé này. Bộ sinh ra để cãi nhau hay sao ấy - Chị cũng biết là đang cưa chị à - Biết chứ răng k. hì hì.. - ohm.. Cho e ăn cơm với -S - Có cơm nguội vs đầu cá em ạ - Hic.. Ác độc... -... Nói chuyện hồi thì mình đi về. Mà công nhận em ấy nói nhiều lắm các bác ạ. Như chim chích choè ấy. Lúc trước mình hay để ý mấy em ít nói thôi. Ông Cupid này ông ấy bắn nhầm mũi tên thì phải lại tiếp tục bị em ấy giận vào một ngày đẹp trời... Ng ta mệt mỏi.. Mình cũng mệt mỏi lắm. Chắc phải buông thôi... Mình bắt đầu bơ đi nhưng đau lắm... Hôm đó có tin nhắn. là của gái - Chị thấy em khác khác... - Khác là ntn? e khỏi ốm rồi hôm đó bị ốm.. - À k có gì đâu.... - Can thiệp sâu vào cuộc sống của ng khác là k tốt đúng k chị? - Ý em là gì? - Em làm phiền chị quá đủ rồi... - Chị k nghĩ đó là làm phiền... - Tất nhiên là em biết, lúc trước ng ta cũng làm vậy vs em nên em biết. Và em rất ghét ng nào như vậy vs em. E k muốn trở thành kẻ đáng ghét. Đặc biệt là trong mắt ng em yêu.. - E hiểu ntn cũng đc. Nhưng chị k nghĩ đó là làm phiền... Về khoản xưng hô thì bên ngoài là gọi chị - em nhưng nhắn tin vẫn anh - em nhé các bác. Tình yêu của mình k hề giảm mà lớn thêm từng ngày. Có vẻ em ấy cũng vậy. Hôm 8/3 vừa rồi mình tặng hoa cho all bạn gái ở xóm trọ. Có chuẩn men k các bác Riêng em ấy mình tặng con gấu bông to lắm. Cả xóm k ai biết mình tặng nhé.. hehe.. Mình định tặng em ấy bó hoa 11 bông vì nó ý nghĩa Một đời một kiếp nhưng nghĩ lại lời của bà chị thì "Đứa nào tặng hoa cho chị thì thà tặng cho chị cái kẹo chị ăn còn hơn" nên mình k tặng hoa. = Bẵng đi tầm một tuần, tối đó nhắn tin vs em ấy bình thường - 2 năm nữa ra trường rồi e định làm gì tiếp..? - Học xong về nhà lấy chồng - Ừ thế à. Chắc con của e vào mẫu giáo rồi a ms lấy vợ A ít cũng 27 ms lấy vk. - E định 25t lấy ck. - Tức là mình k thể đúng k em... - Um,.. chúc a hạnh phúc.. - Thực sự em không có chút gì vs anh à.. - Em có một chút nhưng đó không phải là yêu... - Ừ... a k cần thương hại đâu em. Nếu e không yêu anh thì không nên đồng ý. Sẽ khổ cả 2. - Tình yêu thì không có 2 từ thương hại.. - Em hiểu vậy là tốt. A học bài đây... pp em. Bạn đang đọc truyện tại Một lát sau có tin nhắn - Anh làm ng yêu của em được không? tuy em chưa thực sự yêu anh nhưng em sẽ cố. - Không em à, tình yêu thì không thể miễn cưỡng đc. Nếu em chưa thực sự yêu anh... - Vậy là em bị từ chối à..? vậy thôi. Chúc anh hạnh phúc... - Em sẽ chuyển trọ nàng nhắn 2 tin liên tiếp.. Các bác nói mình sao cũng được, tại sao mình nói vậy à. Mình nghĩ gì đúng thì mình nói. Chiến thắng tự đến mà mình từ chối à?? Tình yêu k phải trò chơi đâu các bác ạ. Mình yêu thật và muốn em ấy yêu thật...! Nhưng suy cho cùng thì tuy em ấy không yêu nhưng ở bên mình thì mình vẫn an tâm hơn. Vì như mình đã nói, tuy mình không làm được gì nhưng chắc chắn em ấy sẽ an toàn khi ở bên mình... - Anh yêu em, tình cảm của em chưa nhiều nhưng a hy vọng nó sẽ lớn từng ngày. Cho đến khi em thực sự yêu anh. Làm Bạn gái anh nha.. - Em đồng ý, đây là đầu tiên của em và hy vọng là cuối cùng.... Hạnh phúc như vỡ oà các bác ạ. .. Và sau đó là một cuộc chiến đấu dài để tìm kiếm tình yêu của em ấy.. Dù rất nhiều khó khăn và nhiều lần tưởng như tan vỡ nhưng dù sao thì bọn mình cũng sẽ vượt qua. Nắm chặt tay anh em nhé... Anh Yêu em... Nếu có biến cố xảy ra thì mình sẽ update tiếp còn không thì các bạn cứ hiểu là bọn mình đang có một happy ending nhé! Cảm ơn đã theo dõi chuyện của mình. Chào thân ái và quyết thắng! Hoàn Thành - Cưa chị hàng xóm - 7 chap

chị hàng xóm thân yêu