New Vật Hy Sinh Nữ Phụ Nuôi Con Hằng Ngày Thread starter Trở thành mẹ ruột của vật hy sinh nam phụ. Full Vật Hi Sinh Nông Nữ Nghịch Tập. Thanh Ngưng Manh; Chương 1427 17/03/2019. New Sổ tay sinh tồn của vật hi sinh. Nhất Đường;
Trở thành vật hi sinh nam phụ mẹ nó, May mắn là nàng còn kịp ở nam chính thân mẹ xuất hiện tiền, Rời đi đây là phi nơi, nhưng là. . . "Mẹ đừng khổ sở, thân ái -3- ". "Mẹ, ngươi cười rộ lên thật là đẹp mắt!" "Mẹ, ta thật sự hảo yêu ngươi nha!" Thôi thôi, con trai
Vật Hy Sinh Nữ Phụ Nuôi Con Hằng Ngày - (Chương 13) - Tác giả Danh Đường Đa Tiểu Tỷ Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Tổng đề cử Vật Hy Sinh Nữ Phụ Nuôi Con Hằng Ngày. Đã có 6 người đánh giá / Tổng đề cử. 3.33. Giới thiệu. Mục Lục. Nghe Audio Kiếm Điểm. Editor: Gái già thích ngôn tình. Thể loại: Ngôn tình, nguyên sang, hiện đại, xuyên sách, tình cảm, HE, 1v1. Là diễn viên ai cũng mong
Vật Hy Sinh Nữ Phụ Nuôi Con Hằng Ngày. 7.5/10. 35060. Tác giả: Danh Đường Đa Tiểu Tỷ. Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Nữ Phụ. Nguồn: Diễn Đàn Lê Qúy Đôn. Trạng thái: Đang ra. Editor: Gái già thích ngôn tình. Thể loại: Ngôn tình, nguyên sang, hiện đại, xuyên sách, tình cảm
Y4oS. Add bookmark Ảnh bìa Tác giả Danh Đường Đa Tiểu Tỷ Thể loại Ngôn tìnhXuyên không Tình trạng Đang viết Lượt đọc 18,245 Cập nhật 15/09/2019 Editor Gái già thích ngôn tình Thể loại Ngôn tình, nguyên sang, hiện đại, xuyên sách, tình cảm, HE, 1v1. Là diễn viên ai cũng mong mình nhận được giải thưởng cao quý khi sự nghiệp diễn xuất của Lạc Kim Vũ đang phát triển vượt trội đặc biệt cô còn mới vừa nhận được giải thưởng ảnh hậu Kim Sư. Cô đang vô cùng cảm thấy hạnh phúc thì đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết ngôn tình hào môn trạch đấu đầy máu chó. Trở thành mẹ ruột của vật hy sinh nam phụ. May mắn chính là cô xuyên qua còn kịp lúc, mẹ ruột nam chủ còn chưa lên đài Quyết chí rời khỏi cái nơi đầy thị phi này, nhưng mà...... "Mommy đừng khổ sở, chụt chụt" "Mommy, mẹ cười lên thật là đẹp!" "Mommy, con thật sự rất yêu mẹ đó nha!" Thôi thôi, con trai cũng mang theo đi! Cảnh Tư Hàn bị lãng quên ở xó góc...... Vợ yêu ơi! Người lớn cũng mang theo được không? Advertisement
Lạc Kim Vũ nghe tiếng hít thở của Cảnh Gia Dịch dần dần vững vàng, tay chân nhẹ nhàng xê dịch cơ thể bé hướng lên trên, để tránh đè ép gương mặt, làm hô hấp không Gia Dịch trong lúc ngủ mơ cũng cảm nhận được cơ thể bị di chuyển, lông mày nhỏ hơi hơi nhíu lại, lẩm bẩm gọi một tiếng "Mẹ."Lạc Kim Vũ không dám lại chạm vào người bé, nhẹ nhàng vỗ vỗ ngực nhỏ của bé, mắt thấy mày nhỏ dần buông lỏng ra. Lúc này mới vươn tay phải lấy gối, nằm nghiêng cẩn thận quan sát trước cô chưa từng tưởng tượng ra đứa con trong tương lai của mình sẽ như thế nào, sẽ giống ba hay là giống mẹ?Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn tại xem ra, hình như giống cô nhiều trán no đủ, lông mi đen cong vút, miệng nho nhỏ chúm chím, thậm chí ngay cả hai cái xoáy trên đỉnh đầu đều giống y như và mắt lại giống ba, lúc nhíu mày càng mũi nhỏ hình như có hơi thấp, không biết lớn lên có cao như ba thằng bé hay không?Lạc Kim Vũ nhìn nhìn, không biết đến tột cùng là bị nguyên chủ ảnh hưởng, hay là tình mẹ trước kia ẩn sâu trong lòng nay nhờ vậy mà toả sáng, nhịn không được hôn một cái lên trên trán của phải rời khỏi nhà họ Cảnh, thay đổi vận mệnh vật hy sinh nữ phụ, nhưng còn thằng nhóc này thì sao đây?Nếu bé tiếp tục ở lại nhà họ Cảnh, liệu bé có thể thoát khỏi số phận trở thành cục đá kê chân trên con đường phát triển tình cảm của nam nữ chủ?Hay là vẫn thoát không khỏi vận mệnh đã được định sẵn như trong nguyên tác?!Nếu cô đã chiếm cơ thể của nguyên chủ, như vậy thằng nhóc này cũng đã trở thành trách nhiệm của một người vẫn là đi, đi hai người không phải cũng là đi sao?Dù sao Cảnh Tư Hàn cũng không thích đứa con trai này, không chừng còn hận không thể làm cô nhanh nhanh mang rắc rối nhỏ này rời khỏi cuộc sống của anh ta?Nhưng còn cha mẹ Cảnh... Có khả năng sẽ phiền phức. Hơn nữa, quan trọng nhất chính là hiện tại cô không có một đồng cắc nào trong túi!!!Tâm nguyện suốt đời của nguyên chủ chính là gả vào nhà giàu, làm con dâu nhà giàu quý tộc, ăn không ngồi rồi, tiền đếm không hết, còn vụ ra ngoài lao động kiếm sống... Đừng mơ, không có khả được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn chủ quá tự cao tự đại, nói thẳng là nghèo mà được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn điểm cô ta mang thai Cảnh Gia Dịch còn đang học đại học, vẫn chưa tốt nghiệp. Vì sinh con nên học đến năm thứ ba đã nghỉ học, sau khi sinh, trực tiếp dọn vào ở trong dinh thự nhà họ Cảnh, bắt đầu thăng chức làm được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Uyển đối với cô ta rất hào phóng, cho không ít tiền tiêu vặt mỗi tháng, nhưng nguyên chủ ngoài nuôi mẹ ruột, còn tiêu sài phung phí vào quần áo và mớ trang gửi ngân hàng một cắc cũng không có, tiền nợ trong thẻ tín dụng mỗi tháng còn phải nhờ nhà họ Cảnh trả cô phải rời khỏi nhà họ Cảnh, tình trạng hiện tại trước mắt...Một, không có không công không có tiền, còn mang theo một đứa trẻ, thực sự có chút túng nghĩ nửa ngày, Lạc Kim Vũ quyết định ngày mai hẹn Vân Tú Mẫn, mẹ ruột của nguyên chủ ra gặp chủ đối xử với mẹ ruột rất chân Kim Vũ trong lòng âm thầm nghĩ, nếu cô gặp khó khăn, mẹ nguyên chủ có thể ra tay giúp đỡ một chút. Nếu tương lai cô bận việc, không có thời gian chăm sóc bé, để bé cho bà ngoại trông cô cũng yên ý tưởng rất hay, nhưng hiện thực lại hung hăng cho Lạc Kim Vũ một cái tát khá đau."Cái gì?! Mày phải rời khỏi nhà họ Cảnh? Như vậy sao được? Tao không đồng ý!"Lạc Kim Vũ nhìn quý bà ăn mặc sang trọng ngồi đối diện với mình, vừa rồi còn giữ thái độ thân mật, nháy mắt thay đổi sắc mặt như xiếc mặt nạ, đột nhiên phát hiện chuyện cũng không có đơn giản như bản thân cô nghĩ."Hiện tại mày ở nhà họ Cảnh không phải còn rất tốt sao? Ba mẹ Cảnh Tư Hàn thích Dương Dương như vậy, mày lại cố gắng thêm một chút nữa, cố gắng bắt lấy trái tim của Cảnh Tư Hàn thì cái vị trí Cảnh thiếu phu nhân này còn có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay mày hay sao?"Vân Tú Mẫn cũng phát hiện thái độ cự tuyệt vừa rồi của bà quá cưỡng này giọng điệu dịu dàng lại không ít, cầm tay Lạc Kim Vũ nhẹ nhàng vỗ vỗ, nói "Nhiều năm như vậy, hai mẹ con mình cũng ăn không ít khổ, con đều đã quên sao?""Con sống tốt, mẹ mới yên tâm.""Tương lai, Cảnh Tư Hàn hoàn toàn tiếp quản Cảnh thị, đến lúc đó không phải tất cả tài sản nhà họ Cảnh đều là của con với Dương Dương hết hay sao? Đến lúc đó mẹ cũng sẽ đi theo con hưởng phúc.""Kim Vũ, con gái ngoan của mẹ! Ngoan nghe lời mẹ đi, mẹ không hại con đâu."Lạc Kim Vũ nghe bà ta nói một hồi, chậm rãi khép hờ mắt che dấu cảm xúc của bản mẹ này của nguyên chủ thấy thế nào cũng không giống hình tượng "Ngậm đắng nuốt cay, vì con gái suy nghĩ."Vân Tú Mẫn không giống loại người như Kim Vũ nhanh chóng suy nghĩ, lại ngẩng đầu lên, hốc mắt đã chứa đầy nước mắt, nói thẳng không được, giả vờ thảm thương chắc có thể làm bà ta mềm lòng?"Mẹ... Con thật sự là kiên trì không nổi nữa... Thời gian qua con ở nhà họ Cảnh không hế tốt như mẹ tưởng, ngay cả đám người làm cũng không coi con ra gì.""Cảnh Tư Hàn lại là một người cao ngạo tự đại, nhìn thấy Dương Dương thì nhớ tới lúc trước con thiết kế hãm hại anh ta, dù làm cách nào anh ta cũng không thích con.""Thậm chí... Ngay cả Dương Dương... Anh ta nhìn cũng không muốn nhìn...""Hơn nữa, gần đây con còn nghe nói, mối tình đầu của Cảnh Tư Hàn sắp về nước. Đến lúc đó bọn họ nối lại tình xưa, nếu họ có con... Nhà họ Cảnh nơi nào còn có vị trí cho con và Dương Dương dừng chân? Ô ô ô, hu hu hu..."Lạc Kim Vũ vừa khóc lóc, vừa trộm nhìn sắc mặt của Vân Tú Mẫn, thấy bà ta nhăn mày nhíu mi, mở miệng lại không phải quan tâm con gái có bị ủy khuất gì hay không, mà là hỏi "Mối tình đầu? Chưa từng nghe nói qua Cảnh Tư Hàn có mối tình đầu?""Cụ thể con cũng không biết, có lẽ là quen nhau lúc du học ở nước ngoài." Lạc Kim Vũ tiếp tục bịa Tú Mẫn tròng mắt chuyển động, dùng sức cầm tay Lạc Kim Vũ, khuyên tiếp "Không phải con nói hai ông bà già nhà họ Cảnh kia đối xử với con không tệ sao? Nếu thật sự có thứ đồ bỏ gọi là ' mối tình đầu ', đến lúc đó bọn họ cũng sẽ ra mặt nói chuyện giùm con thôi. Dù sao con cũng là mẹ ruột của Dương Dương mà."Tuyến nước mắt của Lạc Kim Vũ rơi xuống như mưa, nước mắt lưng tròng nhìn bà ta nói "Con ở nhà họ Cảnh đã hơn hai năm, nếu bọn họ thật sự có thể nói động Cảnh Tư Hàn, con đã sớm trở thành Cảnh thiếu phu nhân lâu rồi. Hơn nữa, bọn họ rất tốt với con thì như thế nào, chẳng lẽ còn có thể so sánh với con trai của họ sao?"Vân Tú Mẫn mím môi, cảm thấy có chút đạo ta nhìn xung quanh, phát hiện những người khách bên trong quán cũng không có chú ý hai người bọn họ, hai tay chống ở trên mặt bàn, cơ thể hướng về phía trước, nhỏ giọng nói với Lạc Kim Vũ."Cho nên mẹ mới nói với con, dù thế nào thì chỉ có ôm chặt nửa người dưới của đàn ông mới có lợi. Không phải cuối tuần nào Cảnh Tư Hàn cũng đều trở về nhà chính sao? Cũng sẽ có lúc ngủ lại chớ? Con không biết làm chút gì đó sao?"Lạc Kim Vũ ngạc nhiên, hỏi lại "Làm cái gì?"Vân Tú Mẫn nhíu mày, nói "Còn có thể làm cái gì? Giữa nam nữ còn không phải làm chuyện đó sao? Con chỉ cần làm Cảnh Tư Hàn đối với con muốn ngừng mà không được, còn sợ mối tình đầu gì gì đó nữa sao?"Quả thực Lạc Kim Vũ nghe đủ rồi, sau đó cô nhớ lại tình huống lúc trước hai mẹ con nguyên chủ chuẩn bị tính kế chuốc thuốc Cảnh Tư Hàn rồi mang cảm thấy tuy suy nghĩ của Vân Tú Mẫn khiến người khinh thường, nhưng cũng miễn cưỡng xem như phù hợp với tính cách trong nguyên lắc đầu, nói "Chuyện chuốc thuốc ở nhà họ Cảnh khẳng định là không thể thực hiện được, hiện tại ngay cả lời nói anh ta đều không muốn nói với con, sao có thể cùng con... Mẹ, con thật sự không thể làm được. Hiện tại con chỉ muốn mang theo Dương Dương rời khỏi nơi đó, sống cuộc đời tự do..."Vân Tú Mẫn "chặc" một tiếng cắt ngang lời của cô, gương mặt hiện ra một nụ cười tuỳ tiện mà quỷ dị."Con gái của mẹ à, đàn ông mà, cái cây mọc phía dưới không có đầu óc đâu. Chỉ cần con ở trên giường dâm một chút, phóng đãng một chút, Cảnh Tư Hàn còn có thể thờ ơ sao? Nói đến cùng, đàn ông chính là động vật nửa người dưới!""Haizzz! Chuyện này cũng trách mẹ trước kia không nói cho con biết sớm, lúc trước con làm chuyện đó với Cảnh Tư Hàn tuổi còn quá nhỏ, mấy năm nay cũng không có quan hệ với Cảnh Tư Hàn, mấy tư thế đa dạng đó khẳng định con không biết, đợi có thời gian mẹ lại chỉ dạy cho con sau.""Nhưng chủ yếu là con phải biết khôn ra, chuyện đó giữa nam nữ rất đa dạng, nhiều tư thế... Con chỉ cần làm theo lời mẹ là được, phải học tập dâm đãng mới quyến rũ đàn ông được."Lạc Kim Vũ vô cùng hoài nghi có phải cô nghe lầm hay không?!Người này mà là mẹ ruột của sao?!Chẳng những không quan tâm hoàn cảnh con gái mình ở nhà họ Cảnh ra sao, mà hiện tại còn chẳng biết xấu hổ dạy con gái mình "dâm một chút, phóng đãng một chút".Còn chỉ dạy con gái mình phải học tập kỹ năng giường chiếu để quyến rũ hầu hạ đàn ông?Bà này chắc không phải là mẹ ruột rồi, nhìn đi nhìn lại càng giống tú bà hơn!!!!Hết chương 4
Tác giả Thể loại Ngôn Tình, Nữ Phụ, Xuyên KhôngNguồn Diễn Đàn Lê Qúy ĐônTrạng thái Đang raSố chương 40Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Editor Gái già thích ngôn tìnhThể loại Ngôn tình, nguyên sang, hiện đại, xuyên sách, tình cảm, HE, diễn viên ai cũng mong mình nhận được giải thưởng cao quý khi sự nghiệp diễn xuất của Lạc Kim Vũ đang phát triển vượt trội đặc biệt cô còn mới vừa được giải thưởng ảnh hậu Kim Sư. Cô đang vô cùng cảm thấy hạnh phúc thì đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết ngôn tình hào môn trạch đấu đầy máu thành mẹ ruột của vật hy sinh nam mắn chính là cô xuyên qua còn kịp lúc, mẹ ruột nam chủ còn chưa lên đàiQuyết chí rời khỏi cái nơi đầy thị phi này, nhưng mà......"Mommy đừng khổ sở, chụt chụt""Mommy, mẹ cười lên thật là đẹp!""Mommy, con thật sự rất yêu mẹ đó nha!"Thôi thôi, con trai cũng mang theo đi!Cảnh Tư Hàn bị lãng quên ở xó góc......Vợ yêu ơi! Người lớn cũng mang theo được không?
Lạc Kim Vũ vừa xuống máy bay, ra ngoài đại sảnh thì nhìn thấy nhân viên đoàn phim giơ bản thông báo, là một cậu nhóc khá trẻ có làn da ngâm đen, mặc một chiếc áo thun màu trắng nửa cũ nửa mới, rất thích cười lên lộ ra một hàm răng trắng, nhưng ánh mắt không tốt lắm, Lạc Kim Vũ đi ngang qua trước mắt cậu, còn đi vòng vòng hai vòng xung quanh, nhìn cậu chằm chằm, mà cậu nhóc còn không hay biết, chỉ lo nhìn vào cửa ra của sân bay."Chào cậu, tôi là Lạc Kim Vũ, cậu là Vương Mãnh?" nhân viên đoàn phim đã gửi cho cô ảnh của người đến đón."A" Cậu nhóc bị cô làm hoảng sợ, ngượng ngùng mà sờ sờ cái ót, dùng tiếng phổ thông câu được câu không nói "Thực xin lỗi, đây là lần đầu tiên tôi đến đón người tại sân bay, có quá nhiều người, nên không biết ai là ai."Lạc Kim Vũ nghe xong buồn cười "Không sao, đúng là có rất nhiều người"Thành phố N là thành phố nổi tiếng về mảng du lịch biển, mỗi mùa đều có rất nhiều du khách đến từ trong nước. Cho nên Lạc Kim Vũ đương nhiên cho rằng, một làng chài cách thành phố không tính quá xa, dù điều kiện kém, cũng sẽ không đến mức thiếu thốn mọi thứ, chính là, kết quả đã chứng minh cô nghĩ sai cách cùng tên của Vương Mãnh hoàn toàn ngược lại, dù sao Lạc Kim Vũ cũng không nhận thấy cậu nhóc mạnh mẽ hung dữ chỗ nào, chỉ cảm thấy là một cậu nhóc dịu dàng khá giống Dịch Thiên Hữu hở chút liền đỏ được rồi, cũng không giống lắm, vì màu da của cậu nhóc quá đen nên cho dù đỏ mặt cũng nhìn không ra. Nhưng nhìn thấy cảnh cậu nhóc chỉ lo kéo hành lý cắm đầu đi nhanh về phía trước, không dám quay đầu lại nhìn thẳng vào cô. Lạc Kim Vũ tự động bổ não ra cảnh cậu nhóc đỏ mặt lan đến tận tai."Từ nơi này đến vùng biển cách tám tiếng, cơm trưa chúng ta ăn ở trên đường, có khả năng cơm chiều phải chờ vào làng mới ăn. Lạc tiểu thư có thể mua chút bánh trái ở cửa hàng, đến lúc đó có đói bụng cũng có thể dằn bụng."Vương Mãnh nhẹ nhàng nhắc vali bỏ vào cốp xe, nói."Ok, cảm ơn." Lạc Kim Vũ nhìn cậu nhóc Mãnh lập tức quay đầu, lấy chìa khóa xe ra, chui vào ghế điều khiển "Lên xe, phải xuất phát rồi"Còn chưa đến tháng 11 nhưng nhiệt độ ở đây còn khá nóng bức, vì thành phố N nằm ở phía nam, nên nhiệt độ không khí rất cao so với thành phố Kim Vũ dựa vào ghế chỉ chốc lát sau liền có chút mơ màng sắp ngủ, tối hôm qua cô không ngủ được, buổi sáng vì chuyến bay nên dậy thật sớm. Hơn nữa kỹ thuật lái xe của Vương Mãnh không tồi, lái rất vững vàng, vì thế cô vừa nghe nhạc vừa mơ mơ màng màng, hai mắt cứ híp lại."Lạc tiểu thư, cô ngủ một lát đi, đợi đến lúc ăn cơm tôi sẽ kêu cô dậy."Nghe Vương Mãnh nói như vậy, Lạc Kim Vũ cũng thật sự thấy buồn ngủ, nói một tiếng cảm ơn đã ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh lại thì bên ngoài vẫn nắng chói chang, cô còn tưởng rằng bản thân đã ngủ mấy tiếng, nhưng khi nhìn thời gian thì thấy còn không đến một tiếng."Đã tỉnh rồi sao?" Vương Mãnh nhìn cô, nói tiếp "Lập tức sẽ đến trạm dừng chân, tôi còn tính đến nơi sẽ kêu cô dậy, không ngờ cô đã tỉnh"Lạc Kim Vũ duỗi cái eo, lười biếng nói "Chợp mắt một chút đã tỉnh hẳn người rồi."Thức ăn ở trạm dừng chân thường không được ngon, Lạc Kim Vũ ăn một miếng thì đã ăn không nổi quá Mãnh ngồi đối diện cô vò đầu không biết tính sao, ngày hôm qua anh tấp vô đây ăn thấy cũng bình thường. Vì Vương Mãnh không kén ăn, ăn món gì cũng được miễn sao no bụng, cho nên không cảm thấy có gì khác này nhìn Lạc Kim Vũ đã buông đũa, mới đột nhiên phát hiện nhà ăn nơi này cấp bậc quá thấp, rốt cuộc người ta là nữ minh tinh, ăn không quen là chuyện thường."Lạc tiểu thư, có phải thức ăn ở đây không hợp khẩu vị?" Vương Mãnh cũng ngừng ăn, ngượng ngùng Kim Vũ từ trước đến nay hiểu xem mặt đoán ý, biết anh áy náy, vội nuốt một ngụm nước, vừa vặn nắp bình vừa nói "Ở trên máy bay đã ăn qua rồi, nên bây giờ cũng không thấy đói. Cậu cứ ăn tiếp đi, tôi đi mua chút đồ, cậu có cái gì muốn mua không?"Vương Mãnh liên tục xua tay, nói "Không cần không cần, lái xe không thể ăn cái gì.""Vậy anh phải ăn no nha."Lạc Kim Vũ cũng không nhiều lời, chỉ nghĩ mua nhiều đồ ăn vặt, đến lúc đó hai người đều có thể ăn. Ai ngờ cho đến tận làng chài, Vương Mãnh đúng như lời nói, cẩn thận tuân theo quy tắc giao thông, chuyên tâm lái xe, một miếng đồ ăn vặt cũng không chài chính là địa điểm quay bộ《Mỹ nhân ngư 》, cách trấn nhỏ khoảng 2 tiếng đồng hồ đi xe, trấn trên đồng dạng với thành phố phải đi năm sáu tiếng đồng nói Lý Hiền Tề đi tìm qua rất nhiều địa phương cuối cùng mới xác định quay ở nơi Kim Vũ quan sát thấy làng chài này giống như ngăn cách với thế giối bên ngoài, rốt cuộc phát hiện Lý Hiền Tề cũng không có nói quá. Điều kiện nơi này xác thật rất kém, ngay cả tín hiệu di động cũng có khi có có khi bắt được sóng tín hiệu tốt phải bắt thang trèo lên cây ở giữa làng, cũng không biết làm cách nào mà Lý Hiền Tề có thể tìm được vị trí có tín hiệu tốt quát tất cả, Lạc Kim Vũ cảm thấy chỉ có một từ có thể hình dung đoàn phim《Mỹ nhân ngư 》, đó chính là ~ sự rất rất rất nghèo, toàn bộ nhân viên đoàn phim không nhiều lắm, trừ bỏ những nhân viên cần thiết bên ngoài, cơ bản là có thể bỏ thì bỏ, phần lớn đều là part - như Vương Mãnh, thật ra khi đoàn phim tới làng chài, từng ở trấn trên thông báo tuyển nhân viên part – time, biết rõ hoàn cảnh, biết lái xe, hiểu tiếng địa phương, khi cần thiết có thể phiên dịch giúp đoàn phim, còn phải có sức khỏe, một người có thể làm công việc của ba người, tiền lương còn không nghèo thì nghèo, Lý Hiền Tề lại rất chịu chi cho mấy cảnh quay, giống như tạo hình mỹ nhân ngư của Lạc Kim phim còn mời riêng một bậc thầy hóa trang từ nước ngoài về, nghe nói tiền lương còn muốn cao hơn mấy bậc so với thù lao đóng phim của Lạc Kim thật phần đông đạo diễn đều sẽ lựa chọn lợi dụng hiệu ứng công nghệ can thiệp vào, khá tiện lợi cũng tốn ít chi phí. Nhưng tính cách của Lý Hiền Tề quá xoi mói, không hài lòng, muốn hình ảnh chân hy vọng mọi cảnh xuất hiện trong phim của anh đều là cảnh thật người thật, hy vọng truyền đạt cho người xem một câu chuyện đầy sống động giữa một làng chài bình nhiên chịu bỏ tiền ra tiêu phí hiệu quả mang lại rất rõ ràng, một đuôi cá màu xanh lam như thật, Lạc Kim Vũ phải hoá trang trong suốt sáu tiếng đồng hồ, vì phải bắt kịp cảnh mặt trời make –up từ nửa đêm đến rạng sáng, sau đó không nghỉ ngơi mà kéo theo đuôi cá chạy vội tới chỗ sớm tinh mơ, chân trời màu xanh lam dần dần bị ánh nắng thắp sáng, mặt trời đỏ ấm áp còn chưa kịp từ dâng lên từ nơi chân trời biển xa xa kia, sương mù cùng mây đã lơ lững tách ra hai bên giữa không trung chuẩn bị chào đón ngày phiến đá ngầm lẻ loi giữa biển, mỹ nhân ngư đang ngồi đợi mặt trời mọc, đón chào một ngày mới, tóc dài màu rong biển rối tung trên tấm lưng tr4n trụi, từ phần eo xuống phía dưới được che phủ bởi những vảy cá lấp lánh như đá như những ngôi sao sáng lấp lánh giữa ở đêm tối, đuôi cá màu xanh lam nằm ở trong nước, nhẹ nhàng bơi qua lại giữa mặt cuộc, thời gian chờ đợi khá lâu cũng chờ được giây phút mặt trời ló dạng từ giữa biển khơi, mặt biển nháy mắt giống như bị bao phủ một lớp phấn hồng, những làn sóng nhỏ lăn tăn lóe lúc đó, mỹ nhân ngư trong truyền thuyết chỉ có thể nhìn đến bóng dáng phảng phất nghe được có người kêu gọi từ phía sau, thong thả xoay đầu, đôi mắt màu xanh lam giống màu đuôi cá, trong sáng lại lạnh nhạt, trên khuôn mặt nhỏ tinh xảo hơi phát sáng theo tia nắng ban không cười, thậm chí không có bất kỳ biểu tình gì, hai mắt bình tĩnh không gợn sóng, một chút dao động cũng không có, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái, bạn sẽ biết, trên đời này sẽ không có một sinh vật tốt đẹp giống như ấy....., cũng là ước mơ theo đuổi cho tới cuối đời của một ai đó."Cut! Ok, quá tuyệt vời"Lý Hiền Tề từ phía sau đống thiết bị đứng lên, khóe miệng mỉm cười, nhìn sắc mặt vô cùng vừa lòng "Tôi vốn dĩ cho rằng còn phải đợi quay thêm một ngày, không nghĩ tới chỉ cần một lần là qua, quá hoàn mỹ."Bởi vì cảnh ánh sáng mặt trời mới mọc giữa biển khơi vô cùng khó nắm bắt, một khi NG, phải chờ đến sáng sớm ngày hôm sau quay lại Kim Vũ nhấp môi cười, Lý Hiền Tề lợi dụng thời tiết khá tốt tiếp tục quay những cảnh còn lại. Lúc này, nhân viên lấy áo choàng khoác lên người cô, đỡ xuống xuống đuôi cá, Lạc Kim Vũ đi đến bên cạnh máy theo dõi, Lý Hiền Tề cho cô xem lại cảnh quay vừa rồi "Tôi chưa từng gặp qua nữ diễn viên nào có kỹ thuật diễn cùng năng lực khống chế màn ảnh như cô.""Ngài khen quá lời rồi." Lạc Kim Vũ khiêm tốn nói."Không, Kim Vũ. Nếu không phải Chu Thừa Đông nói rõ tình hình của cô với tôi, tôi cũng sẽ không tin cô chỉ là một diễn viên mới vào nghề. Có người trời sinh chính là ăn chén cơm này, cô bé à....., tiền đồ vô lượng nha"Lạc Kim Vũ cười lắc đầu, có lẽ cô là có vài phần thiên phú, nhưng phần còn lại là kinh nghiệm đóng phim nhiều năm tích lũy mà luôn ngồi ở bên cạnh Lý Hiền Tề, Cảnh Tân người đóng vai nam chính, là sinh viên năm 3, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Lạc Kim Vũ "Chị Kim Vũ thật sự quá lợi hại!""Cậu mới lợi hại, còn chưa có tốt nghiệp mà cũng đã diễn vai chính trong phim điện ảnh rồi." Lạc Kim Vũ nhìn cậu ta chớp chớp Tân ngượng ngùng sờ sờ cổ, nhìn Lý Hiền Tề một cái, nói "Ít nhiều nhờ đạo diễn Lý để mắt đến em thôi."Tâm trạng hiện tại của Lý Hiền Tề rất tốt, tính cách xưa nay cẩn thận, anh khó được khi cười vang khích lệ hai diễn viên tuổi trẻ ngồi gần mình"Đều giỏi! Kỹ thuật diễn của hai người đều có linh hồn, nhưng năng lực của Kim Vũ cao hơn tiểu Tân. Cậu cũng không cần nhụt chí, dù sao Kim Vũ cũng ăn muốn nhiều hơn cậu mấy năm"Nói, anh giơ tay vỗ lưng Cảnh Tân "Chuẩn bị đi, hiện tại đến phiên cậu"Lạc Kim Vũ đã ở đoàn phim được 5 ngày, bởi vì đạo diễn Lý theo đuổi sự hoàn mỹ, nên đáng lẽ cảnh đó chỉ cần quay một ngày là có thể xong, đằng này càng quay càng kéo xong cảnh mặt trời mọc, cô rốt cuộc chỉ còn lại có hai suất diễn, nếu thuận lợi, sẽ hoàn thành ngay trong ngày cảm thấy may mắn khi bản thân nghĩ ra cách đưa tập vẽ cho bé, vốn là tính toán sẽ quay xong sớm, sớm trở về cho bé một kinh hỉ, kết quả ở đây đã gần một tuần mà chưa đâu vào hôm qua, tín hiệu trong làng xảy ra vấn đề, cô không thể liên lạc về nhà được, tính toán sau khi tẩy trang sẽ leo lên cây gọi điện nói chuyện với con vì địa điểm quay cách làng chài nửa tiếng đi xe, theo thường lệ là Vương Mãnh lái xe đưa Lạc Kim Vũ trở đường, Vương Mãnh lặng lẽ nhìn cô rất nhiều lần, cuối cùng Lạc Kim Vũ nhịn không được, hỏi "Nhìn cái gì vậy hả?"Vương Mãnh thẳng lưng, ngượng ngùng cộc lốc trả lời "Chị Kim Vũ, hôm nay chị cũng rất đẹp nha""Bộ ngày thường nhìn chị khó coi lắm sao?" Lạc Kim Vũ nhướng mày, hỏi."Không không, ý của em không phải như vậy, em......" Vương Mãnh không am hiểu giao tiếp với người khác phái mà còn là người đẹp, nên hiện tại không biết nói gì cho Kim Vũ "phì" cười ra tiếng, nói "Từ từ, đừng căng thẳng như vậy. Chị chỉ đùa với em thôi"Vương Mãnh s0 soạng cái ót, nói "Mỗi ngày đều rất đẹp, chỉ là hôm nay đặc biệt đặc biệt xinh đẹp.""Cảm ơn."Lạc Kim Vũ biết cậu chàng là người chân thật, thấy đẹp thì khen một tiếng chứ không có ý gì khác, mấy ngày ở chung cô cũng đã hiểu tính cách của Vương Mãnh, cậu chàng là một cậu thanh niên chân chất, hiền ra Vương Mãnh là trẻ mổ côi, mẹ nuôi của cậu phát hiện một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi ở trong đống rác, bà thấy thương nên nhặt về nuôi, bà là một người khiếm khuyết, không thể nói cũng không thể thân còn lo không xong, giờ lại nhặt một đứa trẻ về nuôi, bà con hàng xóm mai mối mấy người cũng không thành công, vì thế liền từ bỏ ý định lấy chồng, một thân một mình nuôi cậu khôn lớn tới ngày hôm Mãnh không thích học tập, tốt nghiệp xong cấp ba thì ra đời lăn lộn kiếm sống, chờ đến 20 tuổi liền nhanh chân đi thi lấy bằng lái xe đó đi cùng người quen chạy xe tải đường dài, để dành từng đồng từng cắt mua cho mẹ nuôi một căn chung cư 80 mét vuông ở trấn trên, có thang máy, có máy lạnh, hưởng phúc về ngày trước, trong lúc nói chuyện phiếm, cô còn nghe Vương Mãnh nói"Tốt nhất là có thể để dành đủ tiền cưới được vợ trước năm 40 tuổi, mẹ của em có thể ôm cháu trai mập mạp đi khoe hàng xóm, nhưng bản thân em thích con gái hơn, con gái ngoan hơn con trai, là áo bông nhỏ tri kỷ của cha nha""Chị Kim Vũ, đã tới rồi, không tiễn. Vì đoàn phim còn có rất nhiều việc chờ em nữa" Vương Mãnh đánh gãy suy nghĩ của Lạc Kim Vũ, cô hơi giật mình, ngẩn người một giây, nói câu cảm ơn với Vương Mãnh rồi xuống ra, đợi đến lúc Trì Việt tìm đủ người, tập hợp thành một đoàn đội dành riêng cho cô, đến lúc đó cô sẽ chừa ra vị trí tài xế cho cậu. Cô có ấn tượng rất tốt với cậu, thật lòng muốn giúp đỡ cậu một theo đoàn đội của cô, đãi ngộ tuyệt sẽ tốt hơn so với tài xế xe tải cũng ít nguy hiểm hơn, nhưng khoảng cách địa lý giữa cô với cậu là trời nam đất bắc, quen biết cũng không bao lâu, tạm thời không đề cập đến chuyện này với cậu, để từ từ, xem tình hình rồi nói về nhà trọ, Lạc Kim Vũ tháo trang sức, tắm rửa thay quần, một hồi lâu mới đi đến giữa làng, leo thang gỗ lên cây cao gọi điện thoại về nhà."Mommy" Má Trương biết cô gọi nên trực tiếp đưa cho Cảnh Gia Dịch, vừa bắt máy, Lạc Kim Vũ đã nghe được giọng nói đầy vui sướng của con trai."Ăn sáng xong chưa?" Lạc Kim Vũ cười hỏi."Ăn rồi! Ăn thật nhiều, còn uống sữa." Cảnh Gia Dịch trả lời xong, lại dò hỏi "Mommy, hôm nay mommy không thể quay về với con được phải không?""Hôm nay còn chưa được nha, chẳng phải mommy đưa quyển tập vẽ cho còn còn lại mấy trang sao? Chờ con vẽ xong thì mommy đã về rồi"Cảnh Gia Dịch ở đầu bên kia ấp úng nhỏ giọng nói hai câu gì đó, Lạc Kim Vũ còn tưởng rằng là tín hiệu không tốt, lại xoay người thay đổi vị trí, truy vấn hỏi "Con nói cái gì?""Nhưng con đã vẽ xong rồi nha." Cảnh Gia Dịch rốt cuộc lớn tiếng nói từ đầu, bé còn nghe lời mommy nói, rằng chỉ được vẽ một tờ một ngày, nhưng đến ngày thứ ba đã không thể nhịn được nữa, nhìn xung quanh thấy không có ai, nên bé vẽ nhiều hơn mấy quả mới 5 ngày bé cũng đã vẽ hết quyển tập vẽ rồi, hôm nay nhận được điện thoại của mommny, đã nhanh miệng hỏi."Cho nên Dương Dương không có nghe lời mommy nói?" Lạc Kim Vũ giả vờ tức Gia Dịch ủy khuất, ngập ngừng nói "Nhưng con thật sự rất nhớ, rất nhớ mommy nha"Lạc Kim Vũ rốt cuộc giả vờ không nổi nữa, cô dịu dàng nói "Bé ngoan, mommy cũng nhớ con nha, đợi ngày mai mommy quay xong, ngày mốt mommy nhất định sẽ bay về với con ngay được không?"Cảnh Gia Dịch khụt khịt một tiếng, trả lời "Dạ được"Lạc Kim Vũ tan chảy với giọng điệu trả lời của bé, nhưng tín hiệu trong làng chài thật sự không tốt, nói không được bao lâu đã bắt đầu đứt quãng nghe không rõ, không còn cách nào khác, cô chỉ có thể nhịn đau cắt đứt điện ông lão trong làng nhìn thấy cô cầm di động thở dài, an ủi"Nghe nói hai ngày này tín hiệu không tốt, trước kia cũng không kém đến như vậy, không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô cũng đừng nóng vội, tối nay lại đến thử xem xem"Lạc Kim Vũ nhìn tín hiệu trên màn hình di động cứ quay mãi, cũng chỉ có thể gật đầu, cười chào từ biệt cùng ông cũng không thể ngờ đến, có lẽ nguyên nhân tín hiệu thất thường đến từ sự thay đổi của thời tiết, tai nạn xảy ra đột ngột làm mọi người không kịp đề hôm sau, chụp xong hai cảnh cuối cùng, Lạc Kim Vũ nhanh chân nhanh tay sắp xếp dọn dẹp hành lý, cùng một vài nhân viên của đoàn phim leo lên ca nô đi đường biển vào thành ngờ giữa đường gặp phải bão lớn, sóng biển cao hơn tòa nhà năm tầng vùi dập chiếc ca nô, làm nó chao đảo qua lại dữ dội, cũng may là toàn bộ người trên ca nô đã mặc vào phao cứu ngày nhân viên đoàn phim đều sẽ xem trước dự báo thời tiết ở địa phương, cũng xác nhận không có gió mưa to gió lớn hay biển động mới đi đường trận bão này tới một cách thầm lặng, không ai hay biết, bầu trời nhanh chóng kéo mây đen kịt, tất cả mọi người đều chưa kịp phản ứng, đã bị cuốn vào tâm Kim Vũ bị sặc nước, thật vất vả mới ló đầu ra nhìn mặt biển, phao cứu sinh bị trục trặc không hoạt động, tự động tuột khỏi người cô, cô duỗi tay muốn giật trở về, thì bị một làn sóng cao đánh úp lại, nháy mắt đẩy phao cứu sinh ra xa hàng hoảng hốt nhìn xung quanh, chỉ thấy toàn nước là nước, bên cạnh một bóng người cũng đều nhìn không thấy. Từng trận sóng dồn dập đập vào thân trên khiến mặt cô đau cố gắng hết sức lực khống chế tứ chi ổn định thân thể, nhưng thật sự sóng biển quá mạnh, Lạc Kim Vũ cảm thấy bản thân biến thành một chiếc lá, chỉ có thể bất lực cuốn trôi theo dòng chết chỉ trong một cái chớp mắt, điều đầu tiên Lạc Kim Vũ nghĩ đến trong đầu là về cha mẹ của cô, cô nhớ lại tai nạn xe làm cô trở thành trẻ mồ đó, cha mẹ cô có phải cũng giống như cô bây giờ, ký ức trong đầu giống như một cuốn phim quay nhanh. Sau đó cô nghĩ tới Cảnh Gia Dịch, tuy rằng cô không có trải qua nỗi đau sinh sản, nhưng thông qua khoảng thời gian ở chung này, cô đã hoàn toàn đem bé trở thành con ruột của còn nhớ rõ bộ dáng ngốc nghếch đáng yêu của bé khi phủ nhận bản thân không đái dầm, nhớ rõ bức tranh kỳ quái bé vẽ tặng cô, nhớ rõ nụ cười của bé, nhớ rõ ánh mắt sáng lấp lánh khi bé lớn tiếng nói "Mommy thật là xinh đẹp".Nhớ rõ hình ảnh bé dán mặt vào bể cá nói "Mommy càng ngày càng xinh đẹp"Lại thêm một con sóng lớn đánh úp vào người Lạc Kim Vũ, sức mạnh của dòng nước vùi đầu cô vào trong biển, hai mắt đau đớn không thể mở ra được, tay chân vô lực hoạt động giãy giụa, ý đồ bơi lên trên mặt nước để cô đã tận? Lạc Kim Vũ nghĩ như vậy, cũng không biết có thể trở lại thế giới cũ của cô hay không? Nếu thật sự có thể trở về, vậy sau này không thể nhìn thấy Dương Dương thật hối hận, biết vậy lúc rời đi cô quay đầu nhìn bé mấy lần thì tốt lúc mơ mơ màng màng, hình như cô nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ đang ra sức bơi lại chỗ cô.....Du Thành, Cảnh Kim Vũ không ở nhà, Cảnh Gia Dịch cả ngày buồn bực không vui, Cảnh Tư Hàn nhìn con trai không vui, hiếm lắm mới dành ra thời gian trở về nhà chơi với bé một này chuông đồng hồ đổ đúng bốn giờ, ánh nắng buổi chiều cuối ngày mùa thu vừa ấm áp lại khô ráo, len lỏi xuyên qua cửa kính chiếu sáng khắp phòng, ánh sáng chiếu vào bể cá thủy tinh tạo ra quầng sáng xinh Gia Dịch ngồi ở bên cạnh nhìn ba con cá tung tăng bơi lội, Cảnh Tư Hàn đứng dậy muốn rót ly nước uống, nào ngờ đi được vài bước thì nghe được phía sau truyền đến "Bùm" một tiếng giòn sau đó chính là tiếng khóc đầy đau lòng của Cảnh Gia Dịch "Cá nhỏ..... Mommy..... Mommy.....!!!!! Oa ô......"Cảnh Tư Hàn vội vàng xoay người lại, thì thấy bể cá thủy tinh đổ ngã, vỡ tan nát, cá nhỏ thiếu nước nằm giãy giụa tuyệt vọng trên mặt đất ẩm con cá được bé cho là mommy bị mảnh vỡ thủy tinh cắt trúng bụng, giờ phút này đang nằm im trên mặt đất, nhờ hai bên má phồng lên xẹp xuống, mới chứng minh nó vẫn còn Tư Hàn lập tức đi nhanh lại, muốn duỗi tay tách con cá ra khỏi tay con trai, má Trương cũng bị tiếng động làm hoảng sợ, lật đật chạy lại, bỏ cá vào ly nước, tốt xấu gì nó cũng còn Cảnh Gia Dịch vẫn khóc, khàn cả giọng mà khóc lóc, trong miệng hàm hồ mà kêu "Mommy", khuôn mặt nhỏ nghẹn đỏ bừng, khuyên như thế nào cũng không mẹ nghe được tiếng động cũng chạy lại, nhìn cháu trai ngoan của bà khóc đến dừng không được, đau lòng vô cùng, nhìn Cảnh Tư Hàn nói "Nhanh, gọi cho Kim Vũ đi, con bé có biện pháp dỗ thằng bé, bằng không không biết thằng bé sẽ khóc tới khi nào nữa?"Cảnh Tư Hàn không còn cách nào khác, ôm con trai đưa cho Cảnh mẹ, lấy điện thoại ra bấm số gọi cho Lạc Kim Vũ."Xin lỗi, số máy quý khách đang gọi tạm thời không liên lạc được......" Lần thứ ba nghe được giọng nữ máy móc thông báo từ trong tai nghe truyền ra ngoài, Cảnh Tư Hàn nhìn Cảnh mẹ lắc đầu, cắt đứt điện thoại. Lúc này, âm thanh thông báo tin tức từ weibo đột nhiên nhảy tin thời sự Hot News.【Khoảng 15 giờ 35 phút chiều ngày hôm nay, khu vực Đông Hải của thành phố N bị một cơn bão bất ngờ tấn công, theo tin báo từ người dân làng chài, một đoàn phim hôm nay ra biển từ sáng sớm, trước mắt đã mất liên lạc. Được biết, chính quyền thành phố N đã trước tiên thành lập công tác cứu viện......】Cảnh Tư Hàn cầm di động ngón tay nháy mắt buộc chặt, đốt ngón tay bởi vì dùng sức quá độ đều trắng bệch, anh ngẩng đầu nhìn Cảnh mẹ, cổ họng không tự giác căng chặt "Mẹ, lần này Lạc Kim Vũ đóng phim ở đâu?"Hết chương 45.
Gái già thích ngôn tình Thể loại Ngôn tình, nguyên sang, hiện đại, xuyên sách, tình cảm, HE, 1v1. Là diễn viên ai cũng mong mình nhận được giải thưởng cao quý khi sự nghiệp diễn xuất của Lạc Kim Vũ đang phát triển vượt trội đặc biệt cô còn mới vừa nhận được giải thưởng ảnh hậu Kim Sư. Cô đang vô cùng cảm thấy hạnh phúc thì đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết ngôn tình hào môn trạch đấu đầy máu chó. Trở thành mẹ ruột của vật hy sinh nam phụ. May mắn chính là cô xuyên qua còn kịp lúc, mẹ ruột nam chủ còn chưa lên đài Quyết chí rời khỏi cái nơi đầy thị phi này, nhưng mà...... "Mommy đừng khổ sở, chụt chụt" "Mommy, mẹ cười lên thật là đẹp!" "Mommy, con thật sự rất yêu mẹ đó nha!" Thôi thôi, con trai cũng mang theo đi! Cảnh Tư Hàn bị lãng quên ở xó góc...... Vợ yêu ơi! Người lớn cũng mang theo được không?
vật hy sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày